Chương 37: Lấy lòng

Trong nhà có thêm một con mèo sữa thích bò khắp nơi, vốn dĩ Thích Tầm cảm thấy nó cũng không ảnh hưởng gì nhiều trong đời sống thường ngày, dù sao biệt thự rộng rãi như vậy, nó thích bò chỗ nào mà chẳng được. 

Nhưng rất nhanh, hắn liền phát hiện bản thân đã nghĩ sai rồi. 

Con mèo bị hắn đặt tên là Đại Béo này, chỗ nào cũng không thích bò mà chỉ thích bò ở trong lòng ngực Bách Tây, nói không chừng nó đã nhận Bách Tây làm mẹ rồi, lắm lúc lại ngửa cái bụng với Bách Tây. 

Mới bây lớn đã biết nên lấy lòng ai trong cái nhà này, rất là tâm cơ. 

Thích Tầm uống cà phê, vi diệu nhướng mày, nhìn Bách Tây đầy mặt từ ái mà cho Đại Béo ăn bánh sữa dành cho mèo con, sâu sắc cảm giác câu mà hắn nói hai ngày trước đã thành sự thật. 

Trong nhà này đã không còn vị trí của hắn. 

Cũng may, Bách Tây còn nhớ rõ tiễn hắn ra cửa, trước khi hắn đi làm còn tặng cho hắn một nụ hôn chào buổi sáng. 

Bách Tây cố ý để chân trần đạp lên giày da không nhiễm một hạt bụi của Thích Tầm. 

Thích Tầm đè cậu trên ván cửa, đầu lưỡi xâm lấn khoang miệng của cậu, quấn quýt, thâm nhập, thậm chí có chút thô bạo, suýt nữa đã lau súng cướp cò. 

Hai người thật vất vả tách ra. 

Bách Tây hơi thở bất ổn, nói: "Nhìn hai đứa tụi mình bây giờ, ai thấy chắc cũng nghĩ em là tiểu tình nhân mà anh bao dưỡng ấy." 

Thích Tầm mặc tây trang giày da, đeo cà vạt, mà cậu thì mặc áo ngủ, cổ tay áo tùy ý vén lên, đi chân trần, tóc cũng chưa chải, bù xù lộn xộn. 

Không chỉ thế, cậu còn đang nỗ lực trở thành chướng ngại vật trên đường đi làm của Thích Tầm nữa. 

Thích Tầm ấn ấn khóe miệng của cậu, lại cúi đầu hôn cậu một cái. 

Hắn hơi cúi người, cầm lấy chìa khóa xe được đặt ở trên ngăn tủ bên cạnh Bách Tây, môi dán ở bên tai Bách Tây, thấp giọng nói: "Nếu em thật là tình nhân mà anh bao dưỡng, anh đã mang em theo rồi, đi làm mở họp đều phải ở bên cạnh anh." 

Bách Tây mặc sức tưởng tượng hình ảnh kia một lát. 

"Vậy em chẳng phải là thành thư ký của anh sao, còn thư ký Nghiêm thì làm sao bây giờ, anh ấy sẽ bị thất nghiệp đó." 

Thích Tầm nói: "Em cũng rất quan tâm đến người khác nhỉ?" 

Hắn giúp Bách Tây chỉnh sửa lại đầu tóc rối bời, lại nhẹ nhàng câu môi: "Thư ký Nghiêm phụ trách xử lý công việc, mà em là thư ký riêng, không giống nhau, chuyên môn của em là phụ trách giúp ông chủ thả lỏng." 

Lúc hắn nói những lời này, ánh mắt nặng nề nhìn Bách Tây, giống như dã thú vẫn chưa thoả mãn, cố tình lại áo mũ chỉnh tề, dáng vẻ nghiêm trang. 

Bách Tây không đỡ lại được, đẩy hắn ra ngoài: "Được rồi, anh mau đi làm đi, đến trễ là bị trừ tiền lương đó." 

Thích Tầm nghĩ, ai dám trừ tiền lương của ông chủ chứ, chán sống à. 

Nhưng hắn vẫn là theo lực của Bách Tây mà bị đẩy ra cửa. 

Đi tới gara lấy xe, hắn hỏi Bách Tây: "Hôm nay em có bận gì không?" 

Hôm nay là chủ nhật, người cần đi làm chỉ có Thích Tầm. 

Bách Tây nghĩ nghĩ: "Em không có việc gì, chỉ là phải mang Đại Béo tới bệnh viện làm kiểm tra." 

"Hôm nay anh sẽ về sớm một chút, muốn đi hẹn hò không?" 

Bách Tây nhất thời không phản ứng kịp. 

Nhưng ngay sau đó cậu lại nhớ tới, bởi vì công việc của hai người dạo này có hơi bận, mà cậu thì gần đây lại mắc chuyện của Đại Béo, bọn họ đúng là đã lâu chưa đi ra ngoài rồi. 

"Đi đi đi." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!