Chương 33: Cẩu lương đủ no

Trước ngày đến thăm nhà Thích Tầm, Bách Tây hồi hộp lại căng thẳng, tuy rằng cậu và bố mẹ Thích Tầm đã quen biết nhau rất lâu, cơm cũng không biết đã ăn chung bao nhiêu lần, nhưng trước khi tới cửa thăm hỏi, cậu vẫn rất muốn tìm cái động rồi vùi chính mình vào. 

Thích Tầm ngược lại rất bình tĩnh. 

Hắn trấn an mà vỗ về Bách Tây đang ngồi trên ghế phụ sống không còn gì luyến tiếc. 

Từ lúc lên xe, Bách Tây trông cứ như muốn nhảy xuống xe bỏ chạy bất cứ lúc nào, thậm chí khi đã đi được nửa đường còn hỏi hắn: "Em có thể không đi không, nếu không nói với hai bác là em bị bệnh đi?" 

Hoàn toàn không còn vẻ bình tĩnh của hai ngày trước. 

Thích Tầm đáp: "Em không cần căng thẳng như thế, bố mẹ anh hẳn là còn căng thẳng hơn cả em đấy." 

Bách Tây mới không tin: "Bọn họ căng thẳng cái gì?" 

Thích Tầm nghiêm trang nói: "Sợ em tỉnh táo lại rồi đá anh." 

Bách Tây sửng sốt, sau đó liền phụt cười. 

Cậu đương nhiên không cảm thấy đây là lời nói thật, chỉ nghĩ là Thích Tầm đùa cậu thôi. 

Nhưng cậu thật sự cảm thấy yên tâm hơn rồi.

Chỉ có bản thân Thích Tầm biết rõ, hắn nói chính là lời thật. 

Hắn có thể mang Bách Tây về làm con dâu, mẹ hắn đã phấn khích đến mức suýt thì chạy tới miếu thắp hương làm lễ tạ thần. 

Hắn thậm chí nghi ngờ rằng, nếu không phải mẹ hắn không biết Bách Tây thật ra cũng là gay, lại có ranh giới đạo đức của người làm trưởng bối ngăn lại, mẹ hắn chắc là đã sớm tự mình ra tay, đem hai người họ ghép thành một đôi. 

Bố mẹ Thích Tầm thật sự còn hồi hộp hơn cả Bách Tây. 

Bởi vì, kể từ khi Thích Tầm tốt nghiệp đại học, đây là lần đầu tiên hắn mang bạn trai về nhà. 

Năm đó, bọn họ vì chuyện xuất quỹ của con trai mà quan hệ trở nên căng thẳng, lúc Thích Tầm nằm viện cũng dằn lòng không đến thăm, trong hơn một năm, quan hệ của ba người lạnh lẽo như hầm băng vậy. 

Sau đó, bọn họ thật vất vả tiếp nhận chuyện này, nghĩ thích đàn ông thì thích đàn ông đi, nhưng là phải tìm người tốt tính, biết thấu hiểu và cảm thông, sớm thành gia lập nghiệp cũng tốt, chứ đừng tìm người không ổn định như hồi hắn học đại học là được. 

Chính là, bọn họ làm xong công tác tư tưởng, Thích Tầm lại không chịu phối hợp. 

Thích Tầm giống như chui đầu vào một cái động kín, một lòng nhào vào chuyện công tác, đối với sự sắp xếp của hai người đều không thèm quan tâm, nói phiền rồi dứt khoát không về nhà. 

Hiện giờ, Thích Tầm lại chịu dẫn người về ra mắt phụ huynh, đối tượng còn là Bách Tây. 

Hứa Tĩnh Uyển đối với chuyện này rất là vừa lòng. 

Nhưng bà cũng rất lo lắng Bách Tây chỉ là nhất thời nóng đầu, bị con trai bà lừa vào tay thôi. 

Dù sao, trước kia bà cũng không nghe thấy Bách Tây thích đàn ông. 

Thích Hoành Lãng ngồi bên cạnh không phát biểu ý kiến. 

Quan hệ giữa ông và con trai đến giờ vẫn không nóng không lạnh. 

Ông chưa bao giờ là kiểu người trưởng bối khoan dung từ ái, đối với Thích Tầm vẫn luôn có chút giống cấp dưới và thủ trưởng, tất nhiên có rất nhiều thứ không thể thấu hiểu lẫn nhau. 

Sau khi Thích Tầm tốt nghiệp đại học rồi độc lập, lại càng thêm khuyết thiếu giao lưu. 

Nhưng trước lúc Bách Tây đến thăm, ông cũng lén lút soi gương, có hơi lo rằng chính mình lát nữa sẽ làm Bách Tây sợ. 

Ông nghiêm túc đã quen, cũng không hay cười. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!