Bách Tây cắn cắn đầu lưỡi, cơn đau làm cậu tỉnh táo hơn.
Cậu rất không rõ Thích Tầm đang nghĩ gì, cậu tự nhận chính mình đã tìm hiểu rõ về Thích Tầm gần như trăm phần trăm, nhưng vẫn theo không kịp mạch não của Thích Tầm.
Cậu mờ mịt nhìn Thích Tầm, đôi mắt trừng đến tròn xoe, giống con mèo xù lông.
Thích Tầm thấy mà buồn cười, khóe môi cũng nhếch lên.
Bách Tây đã không còn ho khan, cậu lấy tay khều khều cạnh bàn, dù biết rõ khả năng là cực kỳ bé nhỏ, nhưng cậu vẫn là thật cẩn thận, ôm một phần vạn kỳ vọng hỏi Thích Tầm: "Sao anh lại nói muốn kết giao với em…… Anh đang thương hại em sao, hay là, có chút thích em?"
Ba chữ cuối cùng hỏi rất khẽ, giống như nhiệt khí trên ly cà phê, lơ lửng rồi tan biến vào không khí.
Lòng cậu biết chuyện này khả năng là cực kỳ thấp, nhưng vừa hỏi ra miệng, trái tim vẫn thình thịch nhảy lên.
Lỡ như……
Là người thì sẽ luôn có chút ảo tưởng không thực tế.
Nhưng Thích Tầm trước sau như một mà thành thật.
Hắn nói: "Không phải thương hại, nhưng cũng chưa thể nói là thích. Bách Tây, anh không muốn lừa em."
Bong bóng màu hồng trong đầu Bách Tây lập tức bẹp nát.
Cậu khô cằn mà "uhm" một tiếng, co quắp nhìn Thích Tầm: "Vậy thì tại sao? Hay anh chỉ không muốn mất đi người bạn là em?"
Nếu vậy, cậu thật ra cũng đáng để kiêu ngạo đấy chứt, điều này chứng minh cậu ở trong lòng Thích Tầm còn rất có phân lượng.
Thích Tầm nói: "Anh cảm thấy chúng ta có thể yêu đương thử xem, qua hôm nay, chúng ta rất khó lại làm bạn bè, vậy tại sao không suy xét đổi sang một loại quan hệ khác. Em thích anh, anh đối với em cũng rất quen thuộc, so với việc tiếp xúc làm quen với một người lạ, chúng ta ở bên nhau ngược lại tốt hơn nhiều. Mấy năm nay, cha mẹ anh vẫn thường an bài cho anh xem mắt, nhưng anh cũng chưa đi gặp, bởi vì anh rất không thích lãng phí thời gian."
"Nhưng nếu đối tượng là em, anh cảm thấy có thể tiếp nhận."
Bởi vì một câu cuối cùng này, trái tim Bách Tây lại không tiền đồ mà nhảy nhót.
Cậu và Thích Tầm làm bạn bè ngần ấy năm, đương nhiên biết hồi đại học Thích Tầm đã xuất quỹ, tuy rằng hiện tại hôn nhân đồng tính đã hợp pháp, nhưng dù sao cũng không phổ biến trong xã hội, lúc Thích Tầm xuất quỹ đã làm một đống người kinh rớt cằm, lại cùng trong nhà giằng co hồi lâu mới được sự đồng ý.
Mà ba mẹ Thích Tầm sau khi nghĩ thông suốt, cũng giống như tất cả các bậc phụ huynh trên thế giới này, bắt đầu nhọc lòng về hôn sự của con trai, chờ Thích Tầm vừa tốt nghiệp đại học liền tích cực sắp xếp xem mắt, cũng không bởi vì xu hướng giới tính của hắn mà cho phép hắn chạy thoát khỏi ràng buộc hôn nhân.
Chỉ là Thích Tầm chưa từng đồng ý đi xem mắt.
Bách Tây thực dễ dàng thấu hiểu suy nghĩ của Thích Tầm.
Cậu và Thích Tầm môn đăng hộ đối, tướng mạo và tính cách cũng không kém, hiểu tận gốc rễ lẫn nhau, Thích Tầm hẳn là bị trong nhà thúc giục hôn sự đến phiền, trùng hợp phát hiện cọng cỏ gần hang là cậu đây thế nhưng có ý tưởng không an phận với mình nên muốn bắt tới bồi dưỡng thử xem.
Dù sao cũng là xem mắt làm quen, cùng người lạ hay cùng người bạn là cậu đây, nghĩ đã thấy khác biệt rất nhiều.
Thích Tầm thẳng thắn nhìn Bách Tây: "Nếu em đồng ý, chúng ta có thể yêu đương trước, nếu ở chung thuận lợi, cũng có thể suy xét đến chuyện kết hôn."
Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý với những điều mà Thích Tầm sẽ nói, nhưng Bách Tây vẫn là bị sốc đếnđầu váng mắt hoa, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.
Lúc cậu đang rối rắm việc Thích Tầm có thể từ từ trở nên động tâm với cậu hay không, nhưng Thích Tầm lại đã suy xét đến chuyện kết hôn rồi?
Ai không biết còn tưởng rằng Thích Tầm đang vội vàng muốn theo đuổi cậu ấy chứ?
Cậu ngơ ngác nhìn Thích Tầm, cảm thấy hắn như giọt sương ngọt ngào có độc, lại giống như một giấc mộng đẹp đẽ.
Nếu đổi thành một người khác đưa ra yêu cầu như vậy, cậu nhất định cảm thấy người nọ bị điên, yêu đương là chuyện tùy tiện như vậy sao, chỉ cần một bên có cảm tình, mà bên còn lại không thấy bài xích là có thể làm được?
Lỡ như yêu đương được hai ngày đã hối hận thì làm sao bây giờ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!