Chương 28: Loé mù mắt

Bách Tây phỏng vấn Tô Nghiệp xong được mấy ngày, ban tạp chí của bọn họ cũng được nghỉ. 

Cách Tết càng ngày càng gần, trước hôm trừ tịch, Bách Tây và Thích Tầm cùng với Lương Tụng và Chung Vũ Đàm hẹn nhau dùng bữa. 

Mà nói cũng lạ, bốn người bọn họ loanh quanh lòng vòng, mỗi người đều quen biết nhau, nhưng hình như lại chưa dùng bữa với nhau bao giờ. 

Lần này là Bách Tây đến công ty của Thích Tầm, ở trong văn phòng chờ hắn tan tầm, kết quả Chung Vũ Đàm gọi điện thoại tới, hỏi hắn có đi uống rượu không. 

Mà cùng lúc, Bách Tây cũng nhận được điện thoại của Lương Tụng, muốn hẹn cậu đi ăn. 

Lúc nhận được điện thoại, Bách Tây đang ngồi trong lòng ngực Thích Tầm, miệng bị hôn đến sưng lên, nói chuyện còn hơi th* d*c. 

"Bây giờ sao?" Bách Tây nhìn thời gian: "Bây giờ tớ…… còn có chút việc." 

Khi nói chuyện, tay Thích Tầm vẫn còn đặt trên eo cậu, giống như cố ý gây rối, lại giống như vô tâm trêu đùa, ngón tay tựa như đánh đàn dương cầm, dọc theo vòng eo của cậu lướt một đường về phía trước. 

Thích Tầm đúng là có biết đánh đàn dương cầm, từ nhỏ đã theo danh gia học đàn, hồi cấp ba năm nào cũng bị hội học sinh kéo đi biểu diễn đón tân sinh. 

Eo Bách Tây vốn đã mẫn cảm, không nhịn được run run, thanh âm cũng run rẩy theo. 

Lương Tụng nghe thấy, vi diệu mà trầm mặc, một lát sau mới hỏi: "Tây Tây, chắc không phải là cậu đang làm chuyện gì không phù hợp với trẻ em đấy chứ?" 

Bách Tây đã giơ tay vỗ bay bàn tay của Thích Tầm. 

Cậu ngồi trên đùi Thích Tầm, đúng lý hợp tình đáp: "Trong đầu cậu toàn là phế liệu gì thế, tớ mới không có, tớ chỉ là tới chờ Thích Tầm tan tầm thôi." 

Thích Tầm cười khẽ một tiếng.

Lương Tụng cũng tiện vèo vèo cười khẩy, gạt con nít ba tuổi đấy à, văn phòng chẳng phải là càng tiện cho hai người chơi chút play gì đó sao. 

Bách Tây nghĩ nghĩ, lại nói: "Nếu không cậu chờ thêm nửa tiếng nữa đi, Chung Vũ Đàm cũng vừa mới gọi điện thoại hẹn Thích Tầm, nếu không bốn người chúng ta cùng ăn một bữa cơm? Dù sao cậu cũng quen Chung Vũ Đàm mà." 

Cậu và Lương Tụng cũng đã lâu không gặp rồi, nhớ ghê. 

Lương Tụng đúng là có quen biết Chung Vũ Đàm, nếu tính kỹ hơn thì, cậu ta và Chung Vũ Đàm cũng xem như là bạn học hồi tiểu học nữa. 

Nhưng vừa nhắc tới Chung Vũ Đàm, cậu ta lại chỉ có thể nhớ tới một gương mặt hào hoa phong nhã còn có chút âm hiểm, giống một con hồ ly đa mưu túc trí vậy. 

Chuyện này chủ yếu là có liên quan đến một vấn đề mang tính lịch sử. 

Hồi cấp ba cậu ta bị một cô bạn gái đá, chính là vì muốn theo đuổi Chung Vũ Đàm, còn nói thẳng rằng cậu ta chỉ là một đứa con nít, không bằng Chung Vũ Đàm đã trưởng thành lại thú vị, làm cậu ta tức muốn chết. 

Chỉ là, hiện tại bọn họ cũng đã là người lớn rồi, mấy chuyện mâu thuẫn của tuổi dậy thì này không đáng để nhắc tới, Chung Vũ Đàm là anh em của Thích Tầm, còn cậu ta là anh em của Bách Tây, bốn bỏ lên năm, bọn họ cũng xem như là nửa cái thông gia. 

"Được thôi." Lương Tụng rất là rộng lượng đáp: "Xem ở thể diện của cậu, cũng không phải không được." 

Bách Tây cười cậu ta: "Cậu thật đúng là lớn lao quá." 

Cúp điện thoại, Bách Tây cũng không rời khỏi lòng ngực của Thích Tầm, Thích Tầm cũng vẫn ôm cậu như thế, xử lý xong chút công tác cuối cùng, sau đó còn đánh giá một câu: "So với hiệu suất ngày thường của anh thì có hơi thấp." 

Bách Tây lắc chân, bất mãn nói: "Vậy lần sau em không tới nữa." 

Thích Tầm chưa nói tốt hay là không tốt, lại đè cậu hôn một cái. 

Bốn người họ hẹn dùng cơm ở một chỗ tên là "Mê Lâu", là một nhà hàng toạ lạc ở trung tâm thành phố, tính bảo mật rất tốt, cách chỗ bọn họ cũng không xa. 

Lúc Bách Tây và Thích Tầm đến nơi, đã thấy Chung Vũ Đàm ngồi ở trước bàn rồi. 

Hắn có một gương mặt trông rất văn nhã, mang cặp mắt kính, hào hoa lịch sự, lại còn hay cười, cả người trông rất tốt tính. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!