Không khí an tĩnh hồi lâu.
Bách Tử Hoa và Ngô Mạt vẫn chưa nói gì, Bách Nhược ngồi trên sô pha đơn làm phông nền, cúi đầu xem di động, làm bộ chính mình cái gì cũng không nghe thấy.
Bách Tây nhìn bên này lại nhìn bên kia, không hiểu bố mẹ cậu có ý gì.
"Hai người…… sao không nói lời nào thế." Bách Tây lo sợ bất an nói: "Bố mẹ không thích Thích Tầm sao?"
Lòng cậu hồi hộp, há mồm định liệt kê từng ưu điểm của Thích Tầm.
Nhưng Bách Tử Hoa lại sờ đầu: "Thật ra cũng không phải không hài lòng……"
Vẻ mặt ông có chút vi diệu.
Thích Tầm thì tất nhiên là ông rất quen thuộc, làm bạn với Bách Tây nhiều năm như vậy, tới nhà ông thăm hỏi cũng không ít lần, ông cũng rất tán thưởng Thích Tầm, thông minh kiên cường, tuổi còn trẻ đã gây dựng sự nghiệp, làm người xử thế cũng rất đúng mực, thực sự là gương mẫu của lớp trẻ trong vòng.
Nhưng hiện giờ, người vãn bối xuất sắc về mọi mặt này lại đột nhiên trở thành bạn trai của con trai mình, Bách Tử Hoa không biết nên có cảm giác gì.
Ông quan sát Bách Tây, đã 25 rồi, nhưng mặt mũi vẫn còn ngây thơ, mặc quần áo cũng là bông xù, giống như người vẫn chưa lớn vậy, tìm một đối tượng thông minh tháo vát như thế, Tây Tây nhà ông chẳng phải là bị xơi sạch sẽ hay sao.
Nhưng nếu nói không hài lòng, với điều kiện đó của Thích Tầm, lại có rất nhiều cô gái hận hắn là gay, là mẫu người có đốt đèn lồng cũng tìm không thấy, mà con trai nhà mình lại bắt được, nếu nói không thấy vui vẻ gì thì lại có chút giả dối.
Bách Tử Hoa cũng không biết chính mình nên bày tỏ thái độ thế nào, đành phải xin giúp đỡ mà nhìn lão bà một cái.
Ngô Mạt lại không để ý tới ông, bình tĩnh mà cúi đầu uống trà: "Anh có chuyện thì cứ nói, nhìn em để làm gì?"
Xin giúp đỡ thất bại, Bách Tử Hoa chỉ có thể buồn bực mà xoay mặt lại nhìn về phía con trai.
Bách Tây vẻ mặt mong chờ mà nhìn ông, ông cũng không mở miệng nói câu nặng lời được, chỉ có thể nói: "Con đã lớn như vậy rồi, bố cũng không muốn can thiệp chuyện con yêu đương, nhưng hai đứa chẳng phải là anh em bạn bè hay sao, con thỏ còn không ăn cỏ gần hang, cậu ta sao có thể ra tay với con được chứ. Hơn nữa, bố cho rằng con sẽ tìm một người biết lạnh biết nóng, tri kỷ chút, nhưng Thích Tầm thì có chút không khớp với những gì bố muốn."
"Bố, bố nói ngược rồi." Bách Tây nghiêm túc sửa lời: "Không phải anh ấy ra tay với con, là con thích anh ấy trước, là con theo đuổi anh ấy."
Này cũng không tính là cậu nói dối, tuy rằng cậu và Thích Tầm chưa từng trải qua quá trình theo đuổi, nhưng người động tâm trước, vẫn luôn là cậu.
"Hơn nữa anh ấy tốt lắm, cũng rất dịu dàng." Bách Tây nói xong lại không tự giác lộ ra một nụ cười ngại ngùng: "Có lẽ bố mẹ không quá hiểu biết anh ấy, anh ấy không giống như vẻ bề ngoài đâu, anhấy rất kiên nhẫn, cũng rất có ý thức trách nhiệm. Lần trước con bị chút bệnh vặt, không nói cho mọi người, cũng là do anh ấy ở bệnh viện chăm sóc con."
Bách Tử Hoa bị câu này của con trai mà nghẹn họng.
Ông và Ngô Mạt hai mặt nhìn nhau.
Thế này thì còn gì để nói nữa, chỉ cần nhìn dáng vẻ ngọt ngào kia của Bách Tây là biết con trai nhà mình xong rồi.
Làm cha mẹ, thật ra chỉ mong đối phương thích con cái nhà mình nhiều một chút.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, con trai nhà mình một lòng thích người khác, bọn họ cũng ngăn không được.
"Thôi, con thấy vui vẻ là được." Bách Tử Hoa vỗ vỗ bả vai con trai, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Cho dù con muốn làm gì, bố cũng sẽ ủng hộ con."
Ngô Mạt thì lại không giống Bách Tử Hoa mà cảm khái vô vàn như thế, chỉ là dùng đôi mắt bình tĩnh ôn hòa nhìn con trai: "Yêu đương là chính con quyết định, chính con cũng phải nắm chắc, mẹ không quản được."
Hốc mắt Bách Tây càng xót, nhưng thiên ngôn vạn ngữ lúc này cũng không thể diễn tả hết được, cậuôm lấy bố mẹ: "Cảm ơn."
Cảm ơn bố mẹ đã yêu thương con.
Bách Nhược ở bên cạnh làm bình hoa cả nửa ngày, lúc này mới nở nụ cười.
Cô đi đến gần, cũng ôm lấy bố mẹ một chút, thuận miệng lắm lời: "Hai người khoan dung với anh con như vậy, vậy có phải là mặc kệ con mang ai về, hai người cũng sẽ đồng ý đúng không?"
Bách Tử Hoa và Ngô Mạt hiện tại bị con trai làm cho lúc kinh lúc rống, vừa nghe lời này, động tác nhất trí mà nhìn con gái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!