Chủ nhật, Bách Tây sáng sớm liền trở về nhà.
Cậu vẫn là không để Thích Tầm cùng về với cậu, phải luôn mãi bảo đảm rằng bố mẹ cậu không chủ trương giáo dục bằng gậy gộc mới thôi.
Cậu đứng trước gương cài nút áo, từ trong gương nhìn Thích Tầm: "Em nói thật, bố mẹ em trông nghiêm túc vậy thôi, chứ thật ra tiến bộ lắm, em với Nhược Nhược từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng bị khẽ tay nữa đấy, hồi cấp ba ở độ tuổi nổi loạn cũng có tranh cãi vài lần, nhưng cuối cùng đều là bố mẹ em nhường nhịn trước. Nếu anh và em cùng trở về, nói không chừng lại lửa cháy đổ thêm dầu."
Thích Tầm không nói chuyện.
Nhưng hắn cũng không lay chuyển được quyết định của Bách Tây, cuối cùng hai người đành phải cùng lùi lại một bước.
Thích Tầm lái xe đưa Bách Tây về nhà, xe cũng chỉ ngừng ở bên đường gần nhà Bách gia, hắn ngồi chờ ở trong xe, Bách Tây thì đi vào một mình.
Bách Tây vẫy vẫy tay: "Chờ điện thoại của em."
Sau đó, liền không quay đầu lại mà chạy vào.
Thích Tầm ở trong xe nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng vẫn có chút nôn nóng và bất an.
Chính hắn có trải nghiệm xuất quỹ vô cùng thê thảm, thế nên hắn không có cách nào để cảm thấy lạc quan về việc Bách Tây xuất quỹ được.
Nhưng hắn lại không thể làm trái quyết định của Bách Tây, chỉ có thể trầm mặc mà ngồi ở trong xe, nhìn cảnh đông hiu quạnh trước mắt. Bách Tây vào cửa nhà, trong nhà đã được bật sưởi, rất ấm áp, cậu cũng không thích mang dép lê, nên chỉ mặc vớ rồi bước lên sàn nhà.
Gần đây, Ngô Mạt đang tập tành vẽ tranh, trong phòng khách có đặt một tác phẩm lớn của bà, Bách Tây vừa mới bước vào trong đã bị bà giơ tay kéo lại gần, muốn con trai thưởng thức tác phẩm của mình.
Bách Tây nhìn một đống thuốc màu quậy với nhau, rất khó che lại lương tâm, nhưng suy xét đến chuyện hôm nay cậu trở về để xuất quỹ, nên rất chân thành mà thả ra cầu vồng thí: "Trông rất đẹp, vừa nhìn đã thấy phiêu dật, linh động, có sắc thái phá cách."
"Đúng không, chỉ có bố con là không biết thưởng thức thôi." Ngô Mạt ngạo kiều mà hừ một tiếng: "Ông ấy tục tằng."
Ngồi bên cạnh, Bách Nhược nghe xong câu khích lệ đó liền giật giật khóe miệng, trong lòng nhịn không được cảm khái bản lĩnh trợn mắt nói bậy của anh trai cô càng ngày càng cao.
Nhân lúc Ngô Mạt đi vào phòng bếp, Bách Tây đặt mông ngồi xuống bên cạnh Bách Nhược, đặt tay lên tờ tạp chí Bách Nhược đang cầm, không cho cô xem.
Cậu nói với Bách Nhược: "Em trước đừng xem tạp chí, giang hồ cứu cấp, giúp anh một cái."
Bách Nhược không thể hiểu được: "Chuyện gì, anh nói đi."
"Chờ lát nữa anh muốn xuất quỹ với bố mẹ, em ở bên cạnh giúp đỡ anh chút."
Bách Nhược lập tức nhướng mày.
Cô nhìn Bách Tây với vẻ mặt kỳ lạ: "Anh sớm không nói muộn không nói, tại sao lại cố tình chọn hôm nay?"
Bách Tây nghẹn họng, sau đó sờ sờ cái mũi: "Chọn ngày chi bằng nhằm ngày, dù sao sớm hay muộn gì cũng phải nói, cần gì quan tâm là ngày nào."
Bách Nhược lại không tin.
Cô quan sát vẻ mặt chột dạ của Bách Tây, cười lạnh bảo: "Là bởi vì Thích Tầm phải không?"
Bách Tây hoảng sợ, cậu muốn nói gì đó, lại nhìn thoáng qua chỗ phòng bếp, thấp giọng hỏi: "Sao em biết?"
Bách Nhược vừa thấy dáng vẻ này của cậu thì còn gì mà không rõ.
Cái gì chọn ngày chi bằng nhằm ngày, còn không phải là bị hồ ly tinh Thích Tầm kia làm cho mụ đầu, một lòng một dạ muốn thẳng thắn với người trong nhà hay sao.
"Em sớm biết rồi." Bách Nhược hừ nhẹ đáp: "Lần trước em tới chung cư tìm anh, vừa lúc gặp được anh đi chung với hắn, bầu không khí kia vừa thấy đã ái muội rồi, nên em liền đoán được."
Bách Tây không nghĩ tới lại bị lộ như thế này, cậu ngu người vài giây mới tiêu hóa sự thật này.
"Vậy sao em không hỏi anh?" Cậu hỏi lại Bách Nhược.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!