Chương 24: Bốn năm trước

Buổi tối Bách Tây đi ngủ, nhớ đến chuyện xuất quỹ với bố mẹ vẫn là cảm thấy khẩn trương ít nhiều. 

Tuy bố mẹ cậu rất cởi mở, nhưng giấy cửa sổ bị đâm thủng với không bị đâm thủng, rốt cuộc vẫn là hai chuyện khác nhau. 

Cậu nằm bên cạnh Thích Tầm, sờ sờ cánh tay Thích Tầm lại sờ sờ ngực Thích Tầm, cậu nhớ tới một vài chuyện, muốn nói với Thích Tầm, nhưng cuối cùng lại nuốt vào bụng. 

Thích Tầm đã nhận ra, hỏi cậu: "Sao thế?" 

Bách Tây rũ mắt: "Không có gì." 

Cậu trở mình, vờ như rất buồn ngủ, nói: "Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy đi làm." 

Thích Tầm nhìn bóng dáng cậu vài lần, cứ cảm thấy tâm tình Bách Tây không tốt lắm, nhưng lại cảm thấy có lẽ cậu đang căng thẳng vì mấy ngày nữa về nhà sẽ thẳng thắn. 

Hắn trấn an mà vỗ về lưng Bách Tây.  

"Đừng sợ, anh sẽ bồi em về." Hắn lại nói với Bách Tây: "Nếu em không muốn nói với bố mẹ cũng không sao, không nói thì không nói." 

Bách Tây bị hắn hôn mà bên tai nhũn ra. 

Thích Tầm vừa dùng ngữ khí dỗ dành này nói với cậu, cậu liền mụ mị đầu óc mà tìm không ra bắc. 

Cậu xoay người lại, tuy biết rõ giả thiết này là không có khả năng xảy ra, nhưng vẫn là hỏi Thích Tầm: "Nếu như bố mẹ em thật sự không đồng ý, đòi đuổi em ra khỏi nhà thì làm sao bây giờ?" 

Thích Tầm v**t v* gò má cậu, nghiêm túc đáp: "Vậy em vẫn còn có anh. Về sau ngày lễ ngày tết, anh sẽ cùng em quay về cầu xin bố mẹ, một ngày nào đó bọn họ cũng sẽ mềm lòng thôi." 

Bách Tây không nói chuyện. 

Ánh mắt cậu dịu dàng nhìn Thích Tầm, giờ phút này đôi mắt cậu cực kỳ giống nai con trong rừng rậm, hoàn toàn ỷ lại và tín nhiệm.  

Thật sự thì, cậu chỉ muốn làm nũng với Thích Tầm thôi. 

Nhưng khi Thích Tầm nghiêm túc nói sẽ làm chỗ dựa cho cậu, sẽ luôn ở bên cạnh cậu, trái tim cậu lại cảm thấy như muốn tan chảy. 

Cậu nâng tay lên, choàng lấy cổ Thích Tầm kéo xuống, hôn chụt một cái.

"Được, nếu như em bị bố mẹ đuổi ra ngoài, sẽ đổ thừa tại anh đó nha." Cậu nhìn Thích Tầm cười. Hai người lại trò chuyện với nhau một lúc, trong phòng ngủ mới tắt đèn. 

Thích Tầm rất nhanh đã ngủ say. 

Nhưng Bách Tây lại bởi vì lúc chiều uống cà phê nhiều quá, có chút mất ngủ. 

Trong đầu cậu tựa như đèn kéo quân mà hiện lên một ít chuyện cũ. 

Vừa rồi, cậu vẫn luôn sờ trên người Thích Tầm, kỳ thật là bởi vì nhớ tới năm đó lúc Thích Tầm xuất quỹ, bị trong nhà đánh không nhẹ. 

Đến tận bây giờ, cậu vẫn còn nhớ rõ mọi chuyện lúc đó.

Thích Tầm là trước lúc tốt nghiệp đại học đi thẳng thắn với người trong nhà, sau hơn một năm hắn vàTriệu Thanh Đồng yêu nhau, hắn liền xuất quỹ với gia đình. 

Thích gia đương nhiên không đồng ý, nhưng Thích Tầm ngoan cố không chịu cúi đầu, không chỉ bị cắt nguồn kinh tế, còn bị bố hắn đánh vào bệnh viện. 

Toàn bộ quá trình có thể nói là thảm thiết. 

Khi đó, Bách Tây và Thích Tầm còn chưa tính là bạn thân, nhưng vẫn biết được tin tức này, nghĩ cách tìm được phòng bệnh của Thích Tầm. 

Lúc đó cũng là mùa đông, trong phòng bệnh chỉ có mỗi mình Thích Tầm, người bị quấn băng vải ngồi ở bên cửa sổ đọc sách, vết thương trên mặt hắn vẫn chưa lành, còn mặc đồng phục bệnh nhân, tuy không tới mức sa sút, nhưng người cũng gầy ốm tái nhợt. 

Hắn thấy Bách Tây lại đây, rất ngạc nhiên, nhưng thấy Bách Tây ở trước mặt hắn rớt nước mắt, lại càng giật mình. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!