Bách Tây ngớ người.
Một năm, mẹ cậu đến chung cư của cậu cũng không quá ba lần, lúc có việc đều là truyền triệu con trai hồi cung, nhưng sao hôm nay lại đột nhiên đến thăm thế này.
Lòng cậu vẫn ôm ấp chút hy vọng, sau cái trầm mặc ngắn ngủi, thử thăm dò, hỏi: "Mẹ, mẹ đang nói đùa phải không?"
Dưới ánh nắng, Ngô Mạt nhìn bộ móng tay mới làm của mình: "Ai nói đùa với con, mẹ đã ấn chuông cửa năm sáu lần rồi, con là ngủ ngốc luôn hay sao mà nãy giờ không ra mở cửa."
Khi nói chuyện, di động của Bách Tây chợt rung lên.
Cậu lấy ra nhìn, mẹ cậu vừa nhắn qua WeChat của cậu một tấm hình, đúng thật là cửa trước nhà cậu.
Hai mắt Bách Tây tối sầm.
Mẹ cậu rõ ràng là đi bắt ba ba trong rọ, có chuẩn bị mà đến, căn bản không cho cậu đường sống đểviện cớ.
Cậu còn chưa kịp nghĩ xong nên giải thích thế nào thì mẹ cậu lại hỏi: "Tây Tây, thành thật thẳng thắn đi, con rốt cuộc đang ở đâu? Có phải con định nói là ở nhà Lương Tụng đúng không?"
Bách Tây: "……"
Cậu thật đúng là đang nghĩ tới.
Nhưng việc đã đến nước này, thẳng thắn còn được khoan hồng, cũng có thể bị xử lý nhẹ chút.
Dù sao thì cậu cũng là người đã hai mươi mấy tuổi, nếu đêm không về ngủ bị phụ huynh bắt quả tang, cũng không xem là chuyện quá nghiêm trọng.
Chỉ là lúc cậu mở miệng vẫn cảm thấy hơi chột dạ.
"Con là không ở nhà, cũng không phải ở chỗ Lương Tụng, con đang ở nhà của Thích Tầm. Hôm qua ở lại nhà ảnh chơi muộn quá, nên con ở lại luôn."
Ngô Mạt theo bản năng cảm thấy không quá tin.
Nếu ở chỗ Thích Tầm ngủ lại thì có gì mà không thể nói, tại sao phản ứng đầu tiên lại là gạt bà, nói mình đang ở nhà chứ, nghĩ bà dễ gạt vậy à?
"Vậy tại sao con lại gạt mẹ nói là đang ở nhà." Bà vừa nói vừa đi về phía thang máy, biết Bách Tây không ở nhà, bà cũng chẳng muốn phí thời gian ở trước cửa: "Cứ nói thật là được, con cũng không phải trẻ con, chẳng lẽ lại sợ mẹ mắng con hay sao?"
Tầm mắt Bách Tây lướt đến dấu hôn ở mặt trong cánh tay của mình, cậu ho khan một tiếng.
"Con cũng chỉ thuận miệng nói ra thôi, con nào biết mẹ đang ở trước cửa nhà con chứ, mẹ hỏi con có ở nhà không, con cũng lười phải giải thích, nên mới thuận miệng nói con có."
Lời này giải thích cũng hợp lý.
Nhưng trong đầu Ngô Mạt lại lập tức hiện ra hình ảnh bản thân hồi mới mười tám chín tuổi, cùng vớibố của Bách Tây chuồn êm ra ngoài hẹn hò lại trở về, cũng nói dối là đi đến nhà bạn học.
Kỳ thật, dạo gần đây bà cũng đã sớm cảm thấy Bách Tây có chút là lạ.
Số lần về nhà ít đi rất nhiều, dịp Nguyên Đán cũng tìm cớ chạy ra ngoài, có đôi khi còn nhìn di động cười ngây ngô một mình.
Hơn nữa, cộng thêm chuyện hôm nay, nếu bà vẫn cảm thấy không có gì đáng ngờ thì cũng uổng làm mẹ của Bách Tây rồi.
Bà hơi nheo mắt lại: "Tây Tây, con thật sự đang ở nhà Thích Tầm à, là con đi ra ngoài chơi, đêm không về ngủ? Hay là hẹn hò với ai lại không dám nói cho mẹ nên thuận miệng nói dối với mẹ đây?"
"Chắc không phải là con ngủ lại nhà của người yêu đấy chứ."
Bách Tây: "……"
Toi đời, mẹ cậu căn bản không nên mở công ty, hẳn là đi làm FBI mới đúng.
Bách Tây trầm mặc vài giây: "Con thật sự đang ở trong nhà Thích Tầm, nếu như mẹ không tin, để con phát định vị cho mẹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!