Xem xong buổi biểu diễn, trời cũng đã khuya, trên đường trở về, Thích Tầm lái xe, Bách Tây khoác tấm thảm nhỏ, trong xe lại ấm áp, không bao lâu cậu đã ngủ rồi.
Lúc về đến nhà, Thích Tầm cũng không có đánh thức cậu mà chỉ ôm cậu xuống xe, Bách Tây mơ mơ màng màng cảm giác được động tĩnh, mí mắt lại mở không ra, nhập nhèm hỏi: "Về nhà rồi ạ?"
Thích Tầm một tay đỡ cậu, một tay ấn mở khóa vân tay.
"Ừ, về rồi."
Hắn ôm Bách Tây vào cửa, thấy Bách Tây buồn ngủ đến không nhìn rõ đông tây nam bắc, lại giúp Bách Tây c** q**n áo, ôm cậu đi tắm rửa.
Mãi đến khi cả người đã ngâm vào bồn tắm, Bách Tây mới tỉnh táo hơn chút, cậu dựa vào ngực Thích Tầm, cũng chẳng muốn động đậy, mềm như bông để mặc Thích Tầm đùa nghịch, bảo giơ tay thì giơ tay, bảo cúi đầu thì cúi đầu.
Nhưng chờ tắm rửa xong, cậu lại tỉnh hẳn, sâu ngủ đều chạy hết, cậu liền nằm sấp trên giường chơi di động.
Bộ phim mà cậu đang theo dõi vừa ra tập mới, trong phim có một nhân vật mà cậu rất thích sẽ bị chết trận trong tập này, tuy đã sớm dự đoán sẽ có kết cục như thế, nhưng lòng cậu vẫn thấy khó chịu muốn chết, đi tới khu bình luận cùng những người khác ôm đầu khóc rống.
Thích Tầm cũng không phải có ý muốn nhìn lén Bách Tây đang làm gì.
Hắn và Bách Tây trước khi ngủ vẫn thường chuyện ai nấy làm.
Nhưng vì Bách Tây đang dùng ipad xem phim, đến lúc cậu dừng lại phát làn đạn, phông chữ vừa to vừa rõ hơn cả chữ trên di động, nên khi Thích Tầm quay sang muốn nói gì đó với cậu, lại vô ý nhìn thấy dòng bình luận của Bách Tây đang lướt qua trên màn hình.
"Lão công của tui sao lại không còn nữa, lão công của tui đang yên đang lành mà, nhà sản xuất mau trả lại tui ( khóc lớn)!"
Thích Tầm sắc mặt rất lạ.
Hắn cũng không làm quân tử nữa, nghiêng đầu sang chỗ Bách Tây, nhìn vào.
Chỉ thấy, tập phim vẫn còn đang chiếu trên màn hình, người mà Bách Tây gọi lão công chính là một tiểu thịt tươi đang nổi gần đây, Thích Tầm chỉ có chút ấn tượng về gương mặt nhưng lại không nhớ rõ tên.
Tiểu thịt tươi này lớn lên cũng không tệ lắm, trên người mặc áo giáp bạc, lúc chết trận sa trường là bị một mũi tên bắn xuyên tim, rõ ràng trên mặt vấy bẩn vết máu, tóc dài rối tung, còn bị lăn từ trên lưng ngựa xuống đất, nhưng lại mang đến một vẻ đẹp đau thương.
Bách Tây xem mà thút thít mãi.
Thích Tầm trơ mắt nhìn cậu lại phát một câu: "Nghịch tặc, dám cả gan đánh lão công của ta! Ngày mai sẽ thiến các ngươi!"
Thích Tầm giật giật khóe miệng.
Thật ra hắn cũng biết Bách Tây thích không ít người, trái một cậu Tô Nghiệp, phải một vị Mạnh Duy Y, ngoài ra còn có 108 cái đầu tường.
"Phim này đẹp không?" Hắn lạnh căm căm hỏi.
"Đẹp a." Hai mắt Bách Tây vẫn còn dính trên màn hình, vừa thấy nhân vật mà cậu thích lại gục chết ở trong lòng địch thủ, cậu vừa cắn răng vừa đau lòng đến run rẩy, căn bản không rảnh quan tâm đến Thích Tầm.
Mãi hơn mười phút sau, nhạc cuối phim cũng hát xong rồi, cậu mới nhớ tới bên cạnh còn nằm một người.
Cậu ngẩng đầu, vừa định hỏi Thích Tầm muốn nói cái gì thì lại phát hiện Thích Tầm đang dùng ánh mắt sâu kín nhìn cậu.
"Anh làm gì lại nhìn em như thế?" Cậu kỳ quái hỏi.
Thích Tầm khép sách lại, chậm rãi đáp: "Không có gì, anh chỉ là đang nghĩ em có mấy cái lão công, còn anh thì xếp hàng thứ mấy."
Bách Tây sửng sốt, lập tức nhận ra lúc cậu đang phát hoa si thì bị Thích Tầm nhìn thấy.
Cậu nhanh chóng bào chữa cho bản thân: "Em là gọi nhân vật chứ không phải gọi diễn viên đó, em thấy anh diễn viên này là một……"
Thích Tầm căn bản không quan tâm cậu là gọi nhân vật hay người thật gì cả.
Hắn nắm lấy eo Bách Tây, kéo người nửa ôm vào lòng, dùng ngón tay v**t v* đôi môi của Bách Tây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!