Chương 20: Sống chung

Bách Tây đã ở trong nhà Thích Tầm được mười ngày rồi.

Trong vườn, hoa mai đã nở, cánh hoa vàng nhạt dưới ánh mặt trời óng ánh rực rỡ, hương thơm lãng đãng, dì Đinh ra vườn cắt vài nhành hoa mai, c*m v** bình hoa cổ dài bằng bạc, cho nên trong phòng cũng có hương hoa mai rồi. 

Bệnh nhẹ một hồi, cậu vốn nên gầy đi chút, nề hà dì Đinh một ngày ba bữa nấu nhiều món đa dạng, mấy hôm trước còn theo mùa mà làm món chè hoa mai, bồi bổ cậu đến trong trắng lộ hồng, vừa đo trọng lượng, cậu còn nặng thêm ba cân. 

Ngay cả Thích Tầm còn nhéo vòng eo cậu, vừa lòng bảo: "Hình như tăng chút thịt rồi." 

Bách Tây không thích nghe câu này, vỗ tay Thích Tầm một cái, gạt ra.

Dáng người tiêu chuẩn mà cậu đã duy trì nhiều năm không thể bị phá hỏng như vậy được. 

Đêm đó, cậu liền đi theo Thích Tầm vào phòng tập thể dục ở lầu 3. 

Có điều, Thích Tầm thì nhẹ nhàng hoàn thành xong hơn một tiếng luyện tập. 

Mà cậu thì chỉ mới chạy hơn nửa tiếng trên máy chạy bộ đã mệt đến ngã ra đất không dậy nổi, nhìn chằm chằm trần nhà mà th* d*c. 

Thích Tầm cúi đầu nhìn cậu, cười trêu bảo: "Còn tập không?" 

Cậu thở phì phò, tầm mắt từ trần nhà lại chuyển sang người Thích Tầm. 

Mới vừa tập xong, Thích Tầm lại mặc áo 3 lỗ, trán mướt mồ hôi, so với dáng vẻ  thường ngày là tây trang giày da thì trẻ tuổi hơn nhiều, mang cảm giác gợi cảm, hormone bạo lều sau khi vận động. 

Bách Tây hừ hừ đáp: "Hôm nay không được, ngày mai tái chiến." 

Nhưng cậu không muốn nhúc nhích nữa, duỗi tay về phía Thích Tầm, hữu khí vô lực nói: "Em đi hết nổi rồi, anh ôm em đi xuống đi." 

Cậu vừa mới vận động xong, tóc đều dính ở trên mặt, gương mặt ửng hồng, bộ dáng lúc duỗi tay muốn ôm trông vô cùng đáng yêu. 

Thích Tầm bế cậu lên, rõ ràng là rất vừa lòng cậu làm nũng thế này, lại cố ý nói: "Trên người em toàn là mồ hôi thôi." 

Bách Tây không chịu: "Trên người của anh cũng toàn là mồ hôi đó." 

Hai người mướt mồ hôi mà ôm dính lấy nhau, ai cũng không chê ai, cùng nhau về phòng ngủ tắm rửa. 

Tắm rửa xong, Thích Tầm ngồi dựa vào đầu giường đọc sách, Bách Tây ở bên cạnh xem công văn tài liệu, không ai quấy rầy ai. 

Lại qua hai tiếng, hai người cùng nhau tắt đèn, ngủ. 

Bởi vì nguyên nhân thân thể của Bách Tây, gần đây đều không thích hợp vận động trên giường, hôm nay bọn họ cũng không làm gì cả, chỉ là ôm nhau, đắp chăn, đi ngủ. 

Ngoài cửa sổ, không biết từ khi nào trời lại đổ mưa.

Mưa mùa đông tí ta tí tách, vỗ lên cửa sổ, cũng vỗ hoa mai rơi đầy đất, không ầm ĩ, ngược lại giống như một bài hát ru nhẹ nhàng. 

Chớp mắt đã tới chủ nhật, Thích Tầm vẫn phải đi làm, còn Bách Tây thì được nghỉ ngơi. 

Trong nhà chỉ còn lại hai người là cậu và dì Đinh, cậu nhất thời hứng khởi, cùng dì Đinh học cách hầm canh. 

Nhưng cậu cũng không phải muốn học thành đầu bếp, thuần túy chỉ là chơi đùa, học cũng không quá nghiêm túc, cuối cùng nấu như canh suông nước lã, ngay cả chính cậu cũng không muốn ăn. 

Chỉ có Thích Tầm còn nể mặt, mặt không đổi sắc mà uống một chén, cuối cùng còn bình luận: "Có hơi nhạt, đây là canh xương sườn phải không?" 

Bách Tây ngượng ngùng nói cậu đã quên bỏ muối, canh hầm được nửa chừng rồi mới nhớ nêm hai muỗng, lúng túng gật đầu: "Đúng vậy, canh củ mài xương sườn." 

Có lẽ là sợ Thích Tầm không tin, cậu lại bổ sung một câu: "Em hầm mấy tiếng lận đó." 

Thích Tầm cũng không nói gì nữa, chỉ cảm thấy Bách Tây rất có thiên phú với việc nấu ăn, nếu nghiêm túc học hỏi, chưa biết chừng lại có thể tạo ra một loại vũ khí sinh hóa ấy chứ. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!