Chương 2: Quen nhau nhé

Bách Tây cọ tới cọ lui mà tắm xong, mặc vào áo tắm dài của Thích Tầm đứng trước gương sấy tóc, áo tắm này hơi rộng, thùng thình để lộ cần cổ cao cùng một phần da thịt trước ngực.

Cậu kỳ thật lớn lên rất đẹp, mái tóc hơi dài màu sợi đay, làn da rất trắng, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt vừa tròn vừa nhuận, khi cười sẽ hiện ra má lúm đồng tiền, là kiểu diện mạo vừa gặp đã có cảm tình.

Mấy năm nay người theo đuổi cậu cả trai lẫn gái cũng có không ít, nếu không phải cậu một lòng chỉ muốn thắt cổ ở trên cái cây này của Thích Tầm thì ít ra cũng đã làm quen được bảy tám người bạn tình rồi.

Nhưng ngược lại, dù cậu thu hút bao nhiêu người đi chăng nữa cũng không đả động được người mà cậu ái mộ kia.

Bách Tây nhụt chí mà buông máy sấy, đứng ở trong phòng tắm một lát, nhưng vì thật sự không thể trì hoãn nữa nên mới không tình nguyện mà bước ra khỏi phòng tắm.

Lúc bước vào nhà ăn, Thích Tầm đã thay ra trang phục ở nhà màu xám, đang ngồi ở trước bàn ăn chờ cậu, dưới ánh nắng, đôi mắt hắn phản xạ màu hổ phách đầy vẻ xa cách, lúc không cười càng có vẻ sắc bén, giống như một vị thẩm phán cao cao tại thượng vậy.

Trên bàn đặt hai phần cháo trắng, xung quanh bày mười mấy món ăn kèm và điểm tâm, đều rất thanh đạm, là đặt mua từ nhà hàng Quảng Đông mà Bách Tây thích ăn.

Bách Tây trầm mặc ngồi xuống đối diện Thích Tầm, trên ghế được đặt đệm mềm và gối dựa, cậu ngồi xuống cũng sẽ không thấy quá khó chịu.

"Ăn sáng trước đi." Thích Tầm nhìn cậu: "Nếu không em sẽ thấy mệt lắm."

Bách Tây nghĩ cũng đúng, ngoan ngoãn cầm lấy muỗng ăn cháo.

Hiện tại, cậu có chút muốn bất chấp tất cả, dù sao ở trước mặt Thích Tầm cậu luôn luôn không có quyền chủ động, đơn giản chờ Thích Tầm tới tuyên cáo kết cục của hai người vậy.

Chờ Bách Tây ăn gần xong, Thích Tầm cũng buông đũa, cầm khăn ăn lau khóe miệng.

Hắn hỏi Bách Tây: "Em có điều gì muốn nói với anh không, về chuyện tối qua?"

Tới.

Thích Tầm rốt cuộc vẫn là hỏi cậu.

Bách Tây đặt muỗng xuống, trái tim vẫn luôn đập nhanh trong lồng ngực, cậu không dám nhìn vào mắt Thích Tầm, cúi đầu ngắm cái bàn, nghĩ nghĩ, vẫn là giãy giụa muốn đem chuyện này ậm ờ cho qua.

"Tối hôm qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn, em uống say quá, anh cũng uống say, nếu không cứ cho qua việc này đi." Cậu cắn cắn môi, thanh âm càng lúc càng nhỏ: "Cứ xem như chưa xảy ra chuyện gì…"

Trong lòng cậu hy vọng chuyện này cứ trôi qua đi, cậu ước gì Thích Tầm có thể quên luôn việc này.

Thích Tầm lại có vẻ khó tin mà nhướn mày.

Hắn biết tính cách Bách Tây mềm yếu, nhưng không nghĩ tới sẽ mềm tới trình độ này.

Tầm mắt hắn dừng trên cổ Bách Tây, ở gần xương quai xanh có một dấu hôn rất đậm, là do hắn làm ra tối qua.

Mặc dù chuyện ngày hôm qua là ngoài ý muốn, hắn và Bách Tây bị say đến mụ đầu, nhưng hắn cũng không đến mức mất đi lý trí, sáng nay thức dậy vẫn có thể nhớ rõ gần như mọi chuyện.

Hắn biết chính mình ngày hôm qua không tính là ôn nhu, thậm chí có thể nói là thô bạo.

Cho dù trận tình sự này không xem như đơn phương cưỡng ép, nhưng cũng không thể nói là dịu dàng, Bách Tây hoàn toàn có thể yêu cầu hắn chịu trách nhiệm.

Nhưng Bách Tây lại nói, xem như chưa xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt Thích Tầm nhìn Bách Tây có chút bất đắc dĩ.

"Bách Tây, đừng cúi đầu, nhìn anh." Hắn nói.

Bách Tây không quá tình nguyện mà ngẩng đầu, giống cậu học sinh tiểu học bị thầy giáo điểm danh.

Hắn nhìn Bách Tây: "Về chuyện tối qua, xác thật là ngoài ý muốn, hai chúng ta đều uống say. Nhưng anh cũng sẽ không vì vậy mà trốn tránh trách nhiệm của mình."

Bách Tây nghe đến đó, cuống quít lắc đầu, muốn nói chuyện này hơn phân nửa là trách nhiệm ở cậu, thèm nhỏ dãi sắc đẹp của Thích Tầm cũng là cậu, Thích Tầm không cần phải ôm trách nhiệm vào người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!