Chương 18: Thích

Thích Tầm đã ngừng xe ở bên ngoài nhà Bách Tây từ sớm, hiện tại bọn họ còn đang yêu đương bí mật, cho nên hắn cũng không ngừng xe ngay trước cửa mà là ngừng phía cuối đường, ở dưới bóng cây.

Vừa rồi, Bách Tây có nhắn tin cho hắn, bảo là phải ở trong nhà thêm một lát mới ra ngoài được, hắn trả lời lại một câu rằng không vội.

Trong lúc chờ đợi Bách Tây, hắn xoay chuyển chiếc nhẫn trên ngón tay, chính là chiếc nhẫn bạc mà Bách Tây tặng hắn.

Vừa nãy trước lúc tan tầm, thằng bạn thân Chung Vũ Đàm vừa lúc đi ngang qua công ty nên đi lên tìm hắn, muốn rủ hắn cùng đi quán bar qua năm mới. 

Hắn bảo không đi, vì đã có hẹn với Bách Tây rồi. 

Chung Vũ Đàm thật ra có biết hắn và Bách Tây đang yêu đương, tiện hì hì cười nói: "Có người yêu đúng là ghê gớm, dính nhau chặt quá."

Nhưng còn chưa kịp nói dứt câu, hắn ta lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Thích Tầm, biểu tình kia trông chẳng khác nào gặp quỷ giữa ban ngày. 

"ĐM." Chung Vũ Đàm bắt lấy tay hắn ngó trái ngó phải: "Lão Thích sao cậu còn mang cả nhẫn thế, lợi hại thật, Bách Tây cho cậu uống mê hồn canh gì vậy." 

Hắn không thích nghe câu này, cau mày liếc Chung Vũ Đàm một cái: "Cái gì mê hồn canh, không phải chỉ là chiếc nhẫn thôi sao, em ấy mua chơi." 

"Thôi dẹp đi, hai người lại không phải học sinh cấp ba, còn mua nhẫn chơi, mặc kệ nó có đáng tiền hay không, gặp tớ nếu bị bạn gái đưa nhẫn cho, tớ nhất định sẽ lập tức bỏ chạy." Chung Vũ Đàm nói. 

Chung Vũ Đàm nghĩ nghĩ, lại mang vẻ mặt kỳ quái nhìn Thích Tầm: "Cậu với Bách Tây, chắc sẽ không chuẩn bị ổn định luôn đấy chứ?"

Thích Tầm lắc lắc đầu: "Vẫn chưa đến bước đó. Nhẫn cũng không phải em ấy đưa cho tớ, là tớ hỏi xin em ấy." 

Nói xong, hắn cũng mặc kệ Chung Vũ Đàm bị sốc mạnh chỉ vì câu nói đó của hắn, không chút khách khí mà bảo hắn ta biến ra khỏi văn phòng. 

Bởi vì hắn phải tan tầm, phải đi hẹn hò với Bách Tây.

Nhưng lúc hắn đến nơi vẫn chưa thấy Bách Tây ra ngoài nên đành ngồi ở trong xe yên tĩnh chờ đợi. 

Gió đêm lạnh lẽo lướt vào từ khe hở cửa sổ xe, xua tan cảm giác ngột ngạt ở bên trong, hắn đặt một bàn tay lên tay lái, lại nghĩ tới câu mà Chung Vũ Đàm hỏi hắn ban nãy, hỏi hắn có phải chuẩn bị ổn định với Bách Tây hay không. 

Kỳ thật, hắn cũng không biết.

Hắn và Bách Tây bắt đầu yêu đương sau một lần ngoài ý muốn, tính đến bây giờ cũng chỉ hơn hai tháng ngắn ngủi, nói gì thì cũng còn quá sớm. 

Nhưng cũng là trong hai tháng ngắn ngủi này, cảm xúc của hắn đối với Bách Tây đã bắt đầu thay đổi. 

Khi hắn nhìn thấy Bách Tây, tâm tình luôn trở nên rất tốt, đến lúc về nhà bồi bố mẹ ăn cơm, bố mẹ lại nhắc đến đề tài muôn thuở, nhắc đến chuyện hôn nhân của hắn, nhắc đến chuyện xem mắt, hắn không nói lời nào, chỉ xem như không nghe thấy, nhưng trong lòng lại hiện ra gương mặt của Bách Tây. 

Hắn không còn là thiếu niên ngây ngô mới lớn, hắn rất rõ rằng, hắn đã bắt đầu thích Bách Tây, điều này trái lại làm hắn có chút bối rối, giống như có chuyện gì đó đã thoát khỏi sự khống chế của hắn. 

Bởi vì cảm giác thích này của hắn, so với tình yêu mãnh liệt của Bách Tây thì thật sự là ít ỏi, không đáng để nhắc tới.

Hắn trời sinh lãnh tình, rất khó chìm đắm vào tình yêu.

Hồi tốt nghiệp đại học, lúc Triệu Thanh Đồng nói lời chia tay với hắn cũng từng oán trách hắn, nói hắn vĩnh viễn sẽ không mất khống chế, cũng sẽ không ghen, hoàn mỹ tựa như một người bạn trai giả, ban đầu có lẽ sẽ cảm thấy ngọt ngào, nhưng ở chung lâu rồi, sẽ chẳng có ai chịu nổi việc yêu đương với một cái người máy. 

Hắn cũng không phủ nhận điều này.

Hắn cũng biết đây là khiếm khuyết của chính mình.

Hắn không xác định Bách Tây có thể chịu đựng được điểm yếu này của hắn hay không, hay là sẽ giống như Triệu Thanh Đồng, ở chung lâu rồi, một ngày nào đó sẽ bùng nổ. 

Nhưng Thích Tầm lại nhìn chiếc nhẫn bạc nhỏ trên ngón tay mình.

Hắn nghĩ, nếu Bách Tây ngỏ ý muốn cùng hắn tiến tới hôn nhân, hắn cũng rất khó mở lời từ chối.

Lúc Bách Tây vẫn chưa trở thành người yêu của hắn, hắn đã rất khó từ chối  Bách Tây rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!