Dạo đỉnh núi xong, Bách Tây và Thích Tầm cùng ngồi xe cáp đi xuống.
Buổi trưa, bọn họ cũng không có đi đâu mà chỉ dạo quanh trấn trên, Bách Tây còn ở tiệm cà phê mèo chơi cả một buổi trưa.
Đến tối, bọn họ đến quảng trường ở trên trấn chờ xem biểu diễn, nghe nói trước buổi biểu diễn còn có bắn pháo hoa.
Bách Tây đã ngắm pháo hoa rất nhiều lần, trong nước ngoài nước, từ các buổi liên hoan trong trường đến những buổi biểu diễn trong công viên trò chơi, dù có đa dạng cũng đã không còn cảm giác mới mẻ. Nhưng tại nơi cổ trấn xa cách nội thành này, trong khung cảnh núi sông hồ biển, những ngọn đèn tựa như đoá hoa nở rộ trong sơn cốc, mang lại cảm giác lãng mạn như trong phim.
Vẫn còn một chút thời gian nữa mới bắt đầu buổi biểu diễn, Thích Tầm trước đi mua cho cậu ly trà sữa.
Cậu ngồi trên ghế đá ở quảng trường, trong dòng người lang thang không có mục tiêu mà đưa mắt nhìn quanh, kết quả vừa ngước mắt, lại thấy cô gái mà cậu đã gặp lúc vừa tới trấn trên, hôm nay cô gái ấy mặc một cái áo lông màu đỏ, ở trong đám đông trông thật bắt mắt.
Bách Tây vẫy tay chào, cô ấy cũng chạy tới, thấy cậu chỉ có một mình liền hỏi: "Sao chỉ có mình anh thế, người bạn kia của anh đâu?"
"Hắn đi mua trà sữa cho tôi rồi." Bách Tây nói xong liền nhắn tin WeChat cho Thích Tầm, bảo hắn mua thêm một ly trà sữa nữa mang về.
Cô gái nọ "ồ" một tiếng.
Cô cũng là người có tính cách dễ làm quen, ngày hôm qua còn ríu ra ríu rít với Bách Tây một hồi, hôm nay lại trông không mấy vui vẻ.
Cô có chút hâm mộ nhìn Bách Tây, hỏi: "Anh đừng để ý nha, ngày hôm qua tôi đã muốn hỏi rồi, hai ngươi có phải là một đôi không?"
Bách Tây không nghĩ tới chính mình và Thích Tầm lại dễ bị nhận ra như vậy.
Nhưng cậu cũng không giấu giếm, liền gật đầu.
"Đúng vậy, hắn là bạn trai tôi." Cậu mỉm cười khi nói những lời này.
"Thật tốt."
Cô gái cười trông có chút cô đơn, cô ngẩng đầu nhìn lên không trung đen đặc, giờ vẫn chưa có bắn pháo hoa, cái gì cũng nhìn không thấy.
"Hai người trông thật đẹp đôi, làm tôi cũng muốn yêu đương." Cô ấy nói.
Cô ngồi trên ghế quơ quơ chân, ngón tay vô ý thức mà ấn mở điện thoại, màn hình chốc sáng chốc tối.
Bách Tây có thể nhìn thấy rõ tấm hình nền là sườn mặt của một người thanh niên.
Rõ ràng cô ấy vẫn chưa nói gì, nhưng làm một người từng có kinh nghiệm yêu thầm 6 năm, cậu lại rất nhạy bén mà nhận ra điều gì đó.
"Vậy cô có người mình thích sao?" Cậu nhẹ giọng hỏi.
Cô gái gật đầu.
Cô có chút nôn nóng mà nghịch điện thoại, thoáng do dự lại nói: "Thật ra, hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi định nhân dịp này đến gặp người nọ để thổ lộ, nhưng gặp mặt tôi lại sợ, tôi muốn nói trong điện thoại, nhưng đến lúc này rồi tôi vẫn không dám gọi điện thoại."
Cô cũng không biết tại sao mình lại muốn nói chuyện này với Bách Tây.
Có lẽ là vì hai người xa lạ bèo nước gặp nhau, ngược lại càng dễ dàng thổ lộ tiếng lòng, mà cô thì lại rất cần có một người để bộc bạch cảm xúc.
Bách Tây trông thật ôn hòa, làm người khác cảm thấy dù có nói với cậu điều gì cũng sẽ không bị bài xích, cũng sẽ không lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Mà Bách Tây cũng thật sự chỉ bình tĩnh nhìn cô, không có lộ vẻ mất kiên nhẫn, cũng không có cười nhạo.
Cô hỏi Bách Tây: "Anh nói tôi có nên gọi điện thoại không, nếu không thổ lộ thì có lẽ vẫn còn làmbạn được, nhưng nếu thổ lộ rồi có lẽ sẽ tỉnh mộng. Nếu không anh giúp tôi tung cái tiền xu đi, mặt phải thì đi, mặt trái thì không đi."
Cô phiền muộn ngồi nhìn đám người.
Người mà cô thích cũng không ở trong đó, cô vừa hy vọng người ấy ở đây, lại hy vọng người ấy không ở đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!