Bách Tây dùng vận tốc ánh sáng xin nghỉ với công ty.
Tuy chỉ đi ba bốn ngày, nhưng cậu vẫn thu xếp cả một vali, vali bằng da màu nâu đỏ phục cổ, bên trong không chỉ có vài bộ quần áo phối tốt với nhau mà còn có thêm phối sức và đồng hồ, đầy đủ thể hiện bản chất xú mỹ của cậu.
Bách Nhược ở bên cạnh nhìn mà vẻ mặt vi diệu.
Vừa rồi, Bách Tây cũng không giấu giếm, ở trên bàn cơm thẳng thắn nói cậu muốn tới chỗ Thích Tầm chơi hai ngày, hai người bọn họ làm bạn đã nhiều năm, Ngô Mạt và Bách Tử Hoa cũng đều quen biết Thích Tầm, cũng có ấn tượng rất tốt, nên không ai nghi ngờ gì, ngược lại còn bảo cậu ở chơi thêm hai ngày.
Chỉ có Bách Nhược nghĩ thầm, anh trai cô nào có đi du lịch, rõ ràng là dê vào miệng cọp, mà chính con dê còn rất vui vẻ ấy chứ.
Bây giờ lại thấy Bách Tây bận trước bận sau, giống như chú ong mật chạy tới chạy lui, cô cười lạnh một tiếng, giờ phút này cùng Lương Tụng đạt được cộng hưởng linh hồn sâu sắc.
Bách Tây bận rộn nửa ngày, rốt cuộc mới nhớ tới em gái mình còn đang ngồi bên cạnh, cậu hỏi Bách Nhược: "Lần này anh tới Lạc Hải, em có muốn mua cái gì không, đặc sản hay gì đấy, để anh mua về cho."
Bách Nhược lắc đầu: "Giờ có cái gì mà không mua ở trên mạng được đâu, nên thôi ạ."
Bách Tây vô ngữ: "Em thật đúng là không hiểu phong tình."
Bách Nhược nói: "Nhà mình có mỗi anh đa sầu đa cảm là đủ rồi."
Cô nhìn lại giờ giấc, cũng nên đi làm rồi.
Cô đứng lên khỏi sô pha, cái vali bằng da đầy ắp kia cũng ở ngay cạnh sô pha, cô nhìn anh trai mình từ sáng sớm đã giương cao khoé miệng, thở dài, cũng cười cười, nói với Bách Tây: "Đi chơi vui vẻ nha, anh hai."
Sau đó, cô cầm chìa khóa xe đi rồi.
Tài xế của Thích Tầm là sau giờ cơm trưa lại đây đón Bách Tây.
Tài xế là một người đàn ông trung niên trầm mặc ít lời, đi theo Thích Tầm đã nhiều năm, Bách Tây cũng nhận thức, lên xe liền gọi một tiếng: "Chú Lý."
Chú Lý nhìn cậu cười cười: "Bách thiếu gia."
Hai người hàn huyên vài câu sau, bên trong xe cũng từ từ trở nên yên tĩnh.
Bách Tây mở định vị trên điện thoại, xem qua bản đồ, đi bằng đường cao tốc cũng phải hơn ba tiếng, không quá lâu cũng không quá ngắn.
Lúc xe chạy được nửa đường, bầu trời rơi xuống chút tuyết, còn rất nhỏ, chỉ là những hạt tuyết nhỏ, quét lên cửa kính xe.
Hệ thống sưởi trong xe rất ấm, Bách Tây ngáp một cái, có chút buồn ngủ.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ, này hẳn là tuyết đầu mùa của năm nay nhỉ.
Lúc xem phim Hàn, tuyết đầu mùa gần như thường sẽ xảy ra mấy chuyện lãng mạn gì đấy, cái gì mà nam nữ chính trao nụ hôn đầu tiên, cuộc gặp gỡ thuở thiếu thời, lại còn cầu hôn nữa, nếu không sẽ giống như có lỗi với ông trời lắm vì đã cho rơi trận tuyết này vậy.
Cậu nghĩ, giờ cậu ngàn dặm chạy tới tìm Thích Tầm, chắc cũng được gọi là lãng mạn đi.
Cậu nghĩ đến đây, lại im lặng mỉm cười, cũng không thể giải thích được, chỉ là cảm thấy rất vui vẻ.
Thật ra, hồi năm trước, vào ngày tuyết rơi cậu và Thích Tầm cũng có ở bên nhau, cậu tới công ty của Thích Tầm tìm hắn ăn cơm, nhưng lúc đó Thích Tầm còn đang tăng ca nên cậu ngồi ở bên cạnh chờ.
Trong lúc chờ đợi, bên ngoài lại có tuyết rơi.
Thích Tầm còn đang chú tâm vào màn hình máy tính, mày nhíu lại, căn bản không rảnh tâm trí chú ý đến xung quanh.
Cậu đứng bên cạnh cửa sổ, chậm rãi vẽ một trái tim xiêu xiêu vẹo vẹo trên mặt kính cửa sổ sát đất.
Ngày hôm đó cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, Thích Tầm bận việc liên tục đến hơn 10 giờ mới xong, cuối cùng hai người cũng không đi ra ngoài ăn cơm mà phải gọi cơm hộp.
Nhưng cậu lại cảm thấy không tệ lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!