Chương 1: Sự cố ngoài ý muốn

Buổi tối 7 giờ, Bách Tây mặc chiếc áo khoác màu đen mới mua, ôm ly ca cao nóng, ngồi trên ghế dài ở quảng trường xem biểu diễn âm nhạc.

Cậu lớn lên đẹp, cố tình lại có một đôi mắt trông rất vô tội, dáng vẻ mềm mại như đóa hoa không có gai nhọn, thoạt nhìn rất dễ tiếp cận, mới vừa ngồi xuống chưa được mười phút đã có người nóng lòng muốn thử mà đến gần cậu.

"Xin chào, cậu là học sinh của đại học M à?"

Bách Tây ngẩng đầu, phát hiện là một nam sinh rất trẻ tuổi, dáng người khá cao, mặt có chút hồng đang lúng túng nhìn mình, vừa thấy đã biết là có mục đích không thuần.

"Tôi là học sinh của đại học M gần đây, trông cậu có hơi quen." Nam sinh kia ấp úng nói ra điều mà ngay cả cậu ta cũng chẳng tin: "Có thể thêm WeChat của cậu không?"

Bách Tây thầm buồn bực trong lòng, chính mình có viết chữ gay lên mặt đâu, cậu theo lễ phép mà mỉm cười trả lời: "Xin lỗi, không thể, tôi cũng không phải học sinh, chỉ là đang đợi người."

Nam sinh nọ vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn kiên trì không ngừng mà tìm đề tài: "Cậu chờ ai thế, bạn à?"

Bách Tây đã có chút không kiên nhẫn, đang muốn đuổi người nọ đi, vừa ngẩng đầu lên lại thấy người cậu đang chờ ở cách đó 10 mét đang đi về phía mình.

Ở cách đó hơn 10 mét, Thích Tầm hôm nay cũng mặc một bộ đồ đen, eo thon chân dài, đi ở trên quảng trường lại giống như đang đi sàn catwalk, mắt đào hoa, mũi cao, môi mỏng, vốn là diện mạo dễ chiêu ong ghẹo bướm, nhưng bởi vì khí chất quá mức lạnh lùng nên trông có vẻ cao không thể với.

Bách Tây vừa thấy Thích Tầm liền theo bản năng nở nụ cười, lời ở bên môi cũng đều quên nói.

Cậu cũng không nhìn hay trả lời nam sinh kia nữa mà thuận tay ném ly ca cao nóng đã uống xong vào thùng rác, cất bước chạy về phía Thích Tầm.

Nam sinh nọ không kịp ngăn lại, trơ mắt nhìn cậu chạy về phía một người đàn ông anh tuấn có thân hình cao lớn, liền biết bản thân đã không còn cơ hội, chỉ có thể bất đắc dĩ sờ sờ cái mũi bỏ đi.

Thích Tầm thấy Bách Tây chạy về phía mình nên không đi nữa mà đứng ở tại chỗ chờ cậu, hai người bọn họ đã hẹn nhau hôm nay đi ăn tối, nhưng vì hắn vẫn còn công việc chưa hoàn thành nên Bách Tây trước tiên tới quảng trường bên cạnh công ty hắn đợi một lát.

Chờ Bách Tây chạy đến trước mặt, hắn nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của Bách Tây, hỏi: "Chờ lâu lắm không?"

"Không có, em cũng vừa tới được mười phút." Bách Tây cười nhìn hắn, khăn quàng cổ che hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ có thể thấy đôi mắt cong cong.

Hai người cùng nhau đi ra ngoài quảng trường.

Xe của Thích Tầm đậu ở gara ngầm của công ty nên sẽ do Bách Tây lái xe đến nhà hàng. Lúc cậu đang lái xe thì Thích Tầm đã mang lên tai nghe nói chuyện với trợ lý, bàn giao công việc tiếp theo.

Bách Tây trông như đang chuyên tâm lái xe, nhưng ánh mắt lại không tự giác mà nhìn về phía Thích Tầm.

Lần gần nhất mà cậu gặp Thích Tầm đã là chuyện của hai tháng trước, dạo này công việc của Thích Tầm rất bận nên cậu rất tự giác không đi quấy rầy, mãi đến khi Thích Tầm rãnh rỗi chút mới thử hẹn Thích Tầm đi ăn cơm.

Những lúc không gặp mặt Thích Tầm, mỗi ngày của Bách Tây đều trải qua rất bình lặng, so với ngày thường cũng không mấy khác biệt. Nhưng chờ đến lúc cậu thật sự nhìn thấy người nọ, cậu mới phát hiện bản thân vẫn rất nhớ Thích Tầm.

Lúc dừng xe chờ đèn xanh đèn đỏ, cậu giả vờ như không chút để ý mà xoay đầu nhìn sang bên cạnh.

Thích Tầm còn đang nói chuyện, dáng vẻ của anh ấy lúc làm việc có chút lạnh nhạt, so với ngày thường càng thêm khó tiếp cận, nhưng nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng, hàng mi hơi rũ, đường cong đôi môi xinh đẹp, ở trong mắt Bách Tây đều tràn ngập lực hấp dẫn trí mạng, cậu phải liều mạng kiềm chế lắm mới có thể làm ra vẻ bình thường.

Nghĩ vậy, Bách Tây không khỏi thầm mắng chính mình một câu không có tiền đồ.

Cậu quen biết Thích Tầm ít nhiều gì cũng gần mười năm, yêu thầm Thích Tầm được sáu năm, nhưng luôn giữ vững thân phận bạn bè, một chút cũng không dám làm bậy, vốn nghĩ theo thời gian trôi đi, chuyện cậu yêu Thích Tầm có thể từ từ trở nên nhạt dần, nhưng không nghĩ tới, cho đến bây giờ cậu vẫn chưa thể miễn dịch với gương mặt đó của Thích Tầm.

Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, dòng xe cộ đình trệ lại lần nữa chạy về phía trước.

Bách Tây lái xe qua ngã tư đường, trong đầu lung tung hồi ức lại chuyện bản thân yêu thầm Thích Tầm mấy năm nay.

Quan hệ giữa cậu và Thích Tầm nói ra cũng đơn giản, phụ huynh hai nhà xem như là bạn bè trong giới doanh nghiệp, thế nên cậu và Thích Tầm thật ra đã biết nhau từ rất sớm. Nhưng Thích Tầm từ nhỏ chính là con nhà người ta, ưu tú, thông minh, còn cậu thì nhỏ hơn Thích Tầm hai tuổi, không có lòng cầu tiến gì, luôn lười nhác mà sống qua ngày nên cũng không hay qua lại với nhau.

Nếu như hồi cao trung cậu không thích Thích Tầm, thì có lẽ cậu và Thích Tầm hẳn là vẫn luôn duy trì trạng thái đó, không thể nói là bạn, chỉ có thể miễn cưỡng tính là người quen.   

Nhưng cố tình ở năm cậu 18 tuổi, độ tuổi tình đậu sơ khai mà phải lòng Thích Tầm, còn là một phát không thể vãn hồi.

Tình yêu thầm này đến muộn tựa như cây tường vi ngày hè, lặng lẽ sinh trưởng, muốn kéo lại cũng không được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!