Editor: Sn
Vì Tạ Duệ Châu về sớm, nên Ninh Dữ Ý được đạo diễn giữ lại để quay cảnh đối đầu với Tạ Duệ Châu.
Ba lần bốn lượt, Trương Học Dũng cau mày hô cắt.
"Vẫn còn thiếu chút nữa." Trương Học Dũng thở dài, gọi hai người đến xem lại cảnh quay, "Cảnh Dung Khê dựa dẫm vào Thành Tuyên rất nhiều, hai người có phải vì chưa quen với nhau nên diễn xuất vẫn còn thiếu cảm xúc."
Ninh Dữ Ý không nói gì, xem lại đoạn quay cũng thấy thiếu thiếu gì đó, cau mày suy nghĩ mãi không biết là gì.
Trương Học Dũng dứt khoát cho hai người nghỉ ngơi một lát: "Thôi được rồi, hai người tự tìm cảm xúc đi, hai mươi phút sau quay lại."
Dù sao hai người này cũng không cần ông quản, cứ để họ tự tìm cảm xúc vậy.
"Rốt cuộc thiếu cái gì nhỉ?" Ninh Dữ Ý lật lại kịch bản trong tay một lần nữa.
"Em đã xem nguyên tác của 《Kiếm đạo》 chưa?" Tạ Duệ Châu đặt thanh kiếm đạo cụ trong tay sang một bên.
"Chưa." Ninh Dữ Ý lắc đầu.
Ngày thứ hai sau khi xuyên đến đây, cậu đã đến đoàn phim, căn bản không có thời gian để nghiền ngẫm nguyên tác.
"Thành Tuyên là một đứa trẻ mồ côi, được sư phụ nhặt được, sau khi phát hiện tư thất không tệ nên đã đưa về Kiếm Môn Sơn thu làm đồ đệ. Trước khi trở thành đại sư huynh, tất cả đệ tử đều coi thường hắn, ngoại trừ Dung Khê." Tạ Duệ Châu dẫn dắt Ninh Dữ Ý đi đến một gốc cây che bóng râm, chậm rãi kể về nguyên tác, "Dung Khê là con trai của chưởng môn, từ nhỏ thân thể yếu đuối, tác giả miêu tả cậu là người kiêu căng và quý phái, nhưng một tiểu thiếu gia kiêu căng quý phái như vậy lại đối xử rất tốt với Thành Tuyên, người mà tất cả mọi người đều coi thường."
"Mà Dung Khê, tuy là con trai của chưởng môn, nhưng vì cha quá bận rộn nên ít khi quan tâm đến mình, từ nhỏ đã là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương. Các đệ tử khác tuy bề ngoài rất tôn kính cậu, nhưng sau lưng lại chế giễu cậu là một đứa bệnh tật. Chỉ có Thành Tuyên đối xử với cậu như một người em trai bình thường, vì vậy Thành Tuyên là người đặc biệt nhất trong cuộc đời Dung Khê."
"Cậu ấy có thể vô điều kiện tin tưởng mọi điều Thành Tuyên nói, cũng có thể vô điều kiện hy sinh mạng sống của mình để giúp đỡ anh ta."
Ninh Dữ Ý suy ngẫm, gật đầu, "Cảm ơn anh, em hiểu rồi."
Cuối cùng, sau khi quay xong cảnh cuối cùng, Ninh Dữ Ý trực tiếp ôm lấy đạo cụ gần nhất bên cạnh, áp trán vào đó, nhắm mắt lẩm bẩm: "Mệt quá, mệt quá, mệt quá."
Tạ Duệ Châu bất lực đỡ lấy cậu, "Cẩn thận chút, đạo cụ không chắc chắn."
"Thật sự rất mệt mỏi, đạo diễn Trương sao còn có thể tinh thần phơi phới mà xem lại cảnh quay chứ, còn không cho người ta đi nữa à." Ninh Dữ Ý giơ tay che miệng ngáp một cái, khóe mắt vì buồn ngủ mà chảy ra một giọt nước mắt.
"Tốt, tốt, qua rồi!" Trương Học Dũng xem xong video phát lại, miệng cười toe toét đến tận mang tai, "Tiểu Ninh à, cậu về ngủ trước đi, những người khác dọn dẹp xong hiện trường cũng có thể về rồi."
"A, cuối cùng cũng được về rồi." Ninh Dữ Ý buông đạo cụ, lảo đảo đi ra, "Em có thể diễn một màn ngủ ngay tại chỗ."
"Đi nhầm rồi, còn chưa tẩy trang." Tạ Duệ Châu túm lấy Ninh Dữ Ý định chuồn êm, "Phòng thay đồ ở đằng kia."
"Tại sao còn phải tẩy trang! ! !"
...
Sau khi giày vò cả buổi mới xong hết mọi chuyện, Ninh Dữ Ý nằm vật ra giường, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, ánh bình minh le lói.
Hôm nay Ninh Dữ Ý không có lịch quay, ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh dậy.
"Tỉnh rồi à?" Chu Nhị Hoà khoanh chân ngồi trên thảm ở phòng khách nhỏ, trên bàn trà đặt máy tính, "Mười một giờ rồi, đi rửa mặt rồi đi ăn trưa thôi."
"Không gọi đồ ăn ngoài à?" Ninh Dữ Ý hít hít mũi, cảm thấy hơi nghẹt, "Lười ra ngoài."
"Em có ba phút."
Ninh Dữ Ý nhún vai, quay người đi vào phòng tắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!