Chương 7: (Vô Đề)

Editor: Sn

Sau khi an ủi Lâm Ý Nguyệt xong, Tạ Duệ Châu lái xe rời khỏi biệt thự. Lúc này đã là nửa đêm.

Một mình Tạ Duệ Châu lái xe về khách sạn, y hạ cửa sổ xe xuống mức thấp nhất, để mặc cho gió thổi vào khuôn mặt được fan hâm mộ gọi là "khuôn mặt của thần".

Mãi đến khi đến bãi đỗ xe ngầm của khách sạn, Tạ Duệ Châu mới ngồi trong xe một lúc lâu, sau đó mới mở cửa xe bước ra.

Buổi sáng sớm, bầu trời xanh thẳm trải dài không một gợn mây, màu xanh nhạt nhuộm khắp không gian.

"Leng keng leng keng."

Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi, Ninh Dữ Ý lăn lóc mãi mới chịu dậy, lê bước trong đôi dép lê, mắt còn mơ ngủ đi ra mở cửa.

"Nhóc lười, nên dậy thôi." Tạ Duệ Châu đỡ lấy Ninh Dữ Ý đang lảo đảo vì buồn ngủ, dắt cậu vào phòng, lúc đi ngang qua bàn ăn, y tiện tay đặt bữa sáng lên bàn, "Đi rửa mặt đi, ăn sáng rồi trang điểm, hôm nay có cảnh quay sớm."

"Ừm.. Biết rồi..." Nhờ lời nhắc của Tạ Duệ Châu, Ninh Dữ Ý cố gắng mở mắt, ngáp dài đi vào phòng tắm rửa mặt.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cuối cùng Ninh Dữ Ý cũng tỉnh táo hơn nhiều, cậu thay chiếc áo thun đơn giản rồi quay lại bàn ăn, ngồi đối diện Tạ Duệ Châu cùng nhau ăn sáng.

"Uống hết sữa đi." Tạ Duệ Châu gõ nhẹ lên bàn, ra hiệu cho Ninh Dữ Ý không được bỏ qua ly sữa.

Thấy mình không thể giả vờ không nhìn thấy ly sữa được nữa, Ninh Dữ Ý thở dài thất vọng: "Em đã hai mươi hai tuổi rồi, uống thêm sữa nữa cũng không cao thêm được."

"Vậy thì bổ sung dinh dưỡng, không được phép không uống."

Bị Tạ Duệ Châu phản bác lại, Ninh Dữ Ý vẻ mặt đau khổ đầy ấm ức nốc cạn ly sữa, "Uống xong rồi."

Tạ Duệ Châu nở nụ cười hài lòng, cùng Ninh Dữ Ý đi đến đoàn phim.

Dù đêm qua ngủ chưa tới ba tiếng nhưng Tạ Duệ Châu dường như không hề bị ảnh hưởng. Y vẫn lạnh lùng như mọi khi, mặc cho nhân viên trang điểm tô son trát phấn, thay trang phục cho mình.

Thông thường, lịch trình của đoàn phim đều được sắp xếp bởi người chuyên môn, trừ trường hợp đặc biệt cần đi quay ngoại cảnh ở nơi khác, nếu không sẽ không sắp xếp cảnh quay sáng và cảnh quay đêm cùng một lúc để diễn viên không bị kiệt sức.

Hôm nay quay phim khá suôn sẻ, khoảng hơn sáu giờ chiều, Ninh Dữ Ý đã quay xong cảnh cuối cùng, cùng Tạ Duệ Châu tẩy trang.

Hôm nay Chu Nhị Hoà đột nhiên có việc nên không thể đi cùng Ninh Dữ Ý đến đoàn phim. Sau khi quay xong, Tạ Duệ Châu gọi Ninh Dữ Ý cùng về.

Chiếc xe buýt riêng của Tạ Duệ Châu đỗ cách cổng đoàn phim không xa. Hai người vừa đi vừa trò chuyện về những cảnh quay chưa ưng ý trong ngày, chẳng mấy chốc đã đến trước xe.

Ninh Dữ Ý vịn tay lên cửa xe chuẩn bị lên, bỗng liếc mắt nhìn thấy một đám người tụ tập ở phía bên kia cổng đoàn phim, "A, đó chẳng phải là Chương Dương sao?"

Tạ Duệ Châu nhìn theo hướng Ninh Dữ Ý chỉ, quả nhiên nhìn thấy Chương Dương đeo kính râm, cùng trợ lý đứng bên xe nói chuyện với người hâm mộ.

"Chẳng phải đoàn phim không cho phép người hâm mộ đến chụp ảnh sao?" Trương Học Dũng rất nghiêm khắc trong việc tiết lộ nội dung phim, đã dặn dò họ từ sớm, cấm tuyệt đối fan hâm mộ đến chụp ảnh, sợ tiết lộ trang phục, đạo cụ. Tất cả nhân viên trong đoàn phim đều ký hợp đồng bảo mật.

Tạ Duệ Châu lắc đầu, ra hiệu bản thân cũng không biết.

Con đường rời đi không được rộng lắm, đám fan của Chương Dương vây kín, chặn hoàn toàn lối đi, chiếc xe buýt quá khổ không thể nào di chuyển được.

Diêu Dao đành phải ra thương lượng, nhưng vừa mới mở lời đã bị fan hâm mộ chặn họng.

"Bọn tôi cũng sắp đi rồi, chút xíu thời gian này mà cũng không đợi được sao?"

"Đúng vậy đúng vậy, đúng là trợ lý của Tạ Duệ Châu, ngông cuồng quá, đường đâu phải nhà anh ta làm."

"Đừng quan tâm nhiều vậy, khó khăn lắm mới gặp được anh trai, tôi còn muốn nhìn thêm một lúc nữa."

"A, anh trai đeo kính râm đẹp trai quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!