Editor: Hannie
Beta: Chuối
Buổi tối, Lâm Ý Nguyệt và Tạ Lâu trở về khách sạn, Phàn Trung Xuyên và Tạ Dực Nam cũng đã bàn bạc xong cách giải quyết, họ ăn ý không nói cho Ninh Dữ Ý biết mà chỉ bảo cậu mấy ngày này cứ vui chơi ở Rome cho đã.
Mấy ngày du lịch Rome kết thúc, cả gia đình cùng nhau trở về Hải Thị.
— Dắt theo cả An Tây Nhĩ.
Về đến Hải Thành, ba vị chủ tịch Tạ Lâu, Phàn Trung Xuyên và Tạ Dực Nam mỗi người về công ty xử lý công việc chồng chất trong những ngày qua, Ninh Dữ Ý và Tạ Duệ Châu được Lâm Ý Nguyệt giao nhiệm vụ dắt An Tây Nhĩ đi dạo Hải Thị.
An Tây Nhĩ nổi tiếng trên Twitter, ba người họ lại có ngoại hình quá xuất chúng, nên mỗi khi ra ngoài đều phải ngụy trang bằng mũ và khẩu trang.
Sau khi chạy khắp Hải Thị trong vài ngày, cuối cùng cả ba đều chịu không nổi nữa, quyết định nằm lăn ra ngủm cùng nhau trong biệt thự ở Thanh An.
"Sắp đến Quốc khánh rồi." Ninh Dữ Ý xem lịch: "Năm nay anh hai không tham gia chương trình đêmQuốc khánh ạ?"
"Không đi, nghỉ lễ mà." Tạ Duệ Châu vẫn đang chơi Vương Giả Vinh Diệu, sau khi nhảy ra từ bụi cỏ, y tung kỹ năng liên tục, mang về mạng hạ gục của Lữ Bố, rồi nhanh chóng rút lui khỏi đám đông: "Ninh Ninh chơi game không?"
Ninh Dữ Ý lắc đầu: "Vài ngày nữa phải vào đoàn rồi, em còn phải xem kịch bản đây."
Tạ Duệ Châu nghe vậy, không nói gì thêm, sau khi kết thúc trận đấu xếp hạng, y cầm lấy kịch bản ở bên cạnh, cũng bắt đầu nghiên cứu.
Không còn cách nào khác, em trai đã chăm chỉ như vậy, là anh trai y không thể lười biếng được, nếu không sẽ bị bỏ xa mất.
An Tây Nhĩ không đóng phim, chỉ một mình ở bên cạnh ăn trái cây tắm nắng, trên tay còn cầm một cuốn sách nước ngoài.
Cả ba người cứ thế ở lại biệt thự Thanh An vài ngày.
Vài ngày sau, một người bất ngờ xuất hiện làm phá vỡ sự yên bình.
"Nguyễn Nhạc Trí? Sao cậu lại đến đây?" Tạ Duệ Châu đang đọc kịch bản mấy ngày nay, mắt hơi khô, suýt nữa tưởng mình nhìn nhầm: "Chẳng lẽ không nhịn được muốn kéo tôi đi đánh Hứa Anh Triết một trận?"
Tạ Duệ Châu từ từ từ chối: "Không được nha, lỡ bị chụp ảnh thì tôi còn ở trong giới giải trí được nữa không?"
"Không phải chuyện đó." Nguyễn Nhạc Trí hẳn là chạy vội vào nhà, còn thở hổn hển "Chị tôi đã xem những bức ảnh đó rồi."
Vừa dứt lời, Nguyễn Nhạc Trí đã nhìn thấy hai cái đầu nhô ra từ sau lưng ghế sofa.
"Ảnh gì á?"
"Có phải gã đàn ông tồi ngoại tình khi vợ đang mang thai không?"
Nhìn thấy Nguyễn Nhạc Trí sợ hãi, Ninh Dư Ý vuốt tóc, dứt khoát đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi vòng ra sau Tạ Dực Châu rồi ngồi xuống, ra vẻ mặt "hóng drama."
Tạ Dực Châu xoa đầu em trai, sau đó quay sang nhìn An Tây Nhĩ với vẻ cảnh cáo: "Từ bao giờ cậu cũng thích xen vào chuyện người khác vậy?"
An Tây Nhĩ làm động tác kéo khóa miệng, ra hiệu mình sẽ im lặng.
Nguyễn Nhạc Trí cũng không để ý đến những người khác nữa: "Tôi để ảnh trên bàn trong phòng rồi quên mất, ai ngờ chị tôi vào gọi tôi đi ăn cơm thì nhìn thấy."
Tạ Duệ Châu: "Chị cậu thế nào rồi?"
Nguyễn Nhạc Trí sắp phát điên: "Bây giờ tự nhốt mình trong phòng, ai gọi cũng không ra, bố mẹ tôi sốt ruột muốn chết."
"Hứa Anh Triết bên kia thế nào, chị cậu có đi đối chất với anh ta không?"
"Không." Nguyễn Nhạc Trí trả lời rất nhanh, "Trước đây tôi đã thấy Hứa Anh Triết không đáng tin nhưng hết lần này tới lần khác chị tôi đều chỉ đứng về phía anh ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!