Editor: Hannie
Beta: Chuối
Ninh Dữ Ý biết mình đã hiểu lầm hắn kể từ khi Tạ Duệ Châu gọi tên An Tây Nhĩ, bèn nhỏ giọng nói lời xin lỗi.
"Không sao, thái độ của cậu tốt hơn nhiều so với anh hai của cậu." An Tây Nhĩ không hề bận tâm.
Vào trong nhà, Tạ Lâu và Lâm Ý Nguyệt đang ngồi trên sô pha, thấy Ninh Dữ Ý liền chạy đến hỏi: "Làm sao vậy?"
"Bị thương ở chân." Tạ Duệ Châu đặt Ninh Dữ Ý lên sô pha: "Anh à, lấy hộp y tế sang đây đi."
Tạ Dực Nam đi lấy hộp thuốc, Lâm Ý Nguyệt xót xa nói: "Sao lại bị cắt vào vậy?"
"Không sao, do em không cẩn thận, đạp phải vỏ sò." Cơn đau ở chân đã bớt đi nhiều.
Tạ Dực Nam cầm hộp thuốc xuống, lấy ra cồn, dung dịch iốt và băng gạc, nghiêm túc nhìn chân của Ninh Dữ Ý.
Mọi người xung quanh đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, khiến Ninh Dữ Ý cũng có chút căng thẳng.
Cậu thậm chí còn nghĩ rằng chiếc vỏ sò này có thể có độc và rất khó chữa trị nên mọi người mới lo lắng như vậy.
Nhưng thực tế đã cho cậu biết đây chỉ là một chiếc vỏ sò bình thường.
Tạ Dực Nam liếc nhìn Tạ Duệ Châu, Tạ Duệ Châu lập tức hiểu ý, ấn Ninh Dữ Ý xuống: "Lát nữa làm sạch bằng cồn có thể sẽ hơi đau."
Lời nói của Tạ Duệ Châu còn chưa dứt, cồn đã đổ lên vết thương.
Vết thương bị cồn kích thích, Ninh Dữ Ý đau đớn muốn co chân lại, nhưng Tạ Duệ Châu đè cậu xuống sô pha khiến cậu không thể cử động.
Sau đó, Ninh Dữ Ý cảm thấy một miếng vải mềm mại lau đi bụi cát trên chân, sau đó dùng bông gòn tẩm dung dịch sát trùng vết thương và băng bó lại trong vài giây.
Tạ Duệ Châu buông Ninh Dữ Ý ra, hỏi: "Còn đau không?"
"Không đau nữa." Ninh Dữ Ý nhìn xuống bàn chân mình, ngón chân cái được quấn băng trắng thành một cục tròn.
Vì băng quấn hơi dày, Ninh Dữ Ý cảm thấy các ngón chân hơi khó chịu, cử động hai lần rồi lại nhớ ra trong nhà có khách.
"Đây là con trai út của anh nhỉ." Người đàn ông có mái tóc vàng giống An Tây Nhĩ, chỉ có điều giữa đỉnh đầu hơi hói.
"Ừm." Nhìn thấy vết thương của Ninh Dữ Ý đã được băng bó, Tạ Lâu mới quay lại ngồi trên ghế sô pha: "Nào, Ninh Ninh, đây là chú Allison của con, còn đó là con trai chú ấy, An Tây Nhĩ."
Ninh Dữ Ý chào chú một tiếng, rồi nói mình đã từng gặp An Tây Nhĩ rồi.
Sau đó, Tạ Duệ Châu dìu Ninh Dữ Ý về phòng nghỉ ngơi, Tạ Dực Nam và An Tây Nhĩ ngồi trong phòng khách, chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Tạ Lâu và Allison.
Sau khi trở về nước, Phàn Trung Xuyên bận rộn giải quyết tình hình đột xuất của công ty.
Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ, Phàn Trung Xuyên không thèm ngước mắt lên.
"Sao mẹ lại có thời gian đến đây?"
- wattpad: atoe1803
Thư Tuyền kẹp túi dưới cánh tay, đi đến trước bàn làm việc của Phàn Trung Xuyên, kéo ghế ra ngồi: "Sao mẹ không thể đến đây?"
Phàn Trung Xuyên buông tập tài liệu xuống, xoa bóp thái dương đang đau nhức: "Mẹ à."
"Thôi được rồi, mẹ cũng không đến đây để gặp con." Thư Tuyền tháo kính râm xuống: "Mẹ chỉ muốn hỏi con, con đã xem tin tức về cậu con trai út Tạ gia gần đây chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!