Chương 36: Thằng nhóc chui ra từ viện mồ côi

Sáng hôm sau, ánh nắng tràn ngập khắp căn phòng.

Vừa mở mắt, Ninh Dữ Ý đã nhìn thấy Phàn Trung Xuyên đang ngồi bên giường.

Ninh Dữ Ý ngồi dậy vươn vai: "Sao anh lại ngồi đây nhìn em thế?"

"Anh nhìn bạn trai nhỏ của anh, không được sao?" Phàn Trung Xuyên thong thả nói: "Nhóc lười, dậy ăn sáng nào."

"Em không có lười!" Ninh Dữ Ý bước xuống giường, vừa lẩm bẩm nhỏ giọng, vừa bước vào phòng tắm để rửa mặt trong tiếng cười của Phàn Trung Xuyên.....

- wattpad: atoe1803

Vào giữa tháng chín, đúng vào mùa mưa rào ở Hải Thị.

Mưa rả rích có thể kéo dài suốt mấy ngày liền, Ninh Dư Ý ở nhà ngoài việc dành cả ngày để nghiên cứu kịch bản "Chu Dương Hoàng", còn cùng Phàn Trung Xuyên nằm dài trên ghế sofa hoặc bục nhỏ tâm sự.

Cuối cùng, vào giữa tháng chín, chương trình gameshow "Người bạn cũ" chính thức lên sóng.

Được cập nhật đầu tiên là tập giới thiệu, ghi lại khoảng thời gian từ khi họ chuẩn bị cho đến ngày đầu tiên ở chung của năm vị khách mời.

Vào ngày chương trình phát sóng, Chu Nhị Hoà xách theo trái cây đến nhà Ninh Dư Ý tính cùng cậu xem tác phẩm gameshow đầu tay này.

Ninh Dữ Ý đã chuẩn bị sẵn rất nhiều đồ ăn vặt, cùng Chu Nhị Hoà tắt đèn trong phòng chiếu phim để xem chương trình gameshow.

Xếp bỏng ngô và nước ngọt béo ngậy ra từng hàng, nhìn vào hình ảnh gameshow được chiếu trên màn hình.

Chu Nhị Hoà gặm cánh gà mình mua về, đếm ngược thời gian phát sóng từng giây từng phút.

"Hay quá hay quá, bắt đầu rồi kìa." Chu Nhị Hoà nuốt vội cánh vịt trong miệng, rút giấy ăn lau tay, sau đó ngồi thẳng người chờ chương trình phát sóng.

"Sao lại hết cánh vịt rồii, anh ăn hết rồi à?" Ninh Dữ Ý thò tay vào túi lục lọi mãi, chỉ mò ra được không khí.

"Bên cạnh còn một túi chưa bóc kìa." Chu Nhị Hoà nói, nhưng mắt không hề rời khỏi màn hình lớn.

"Anh đừng sốt ruột quá, anh Lưu và chị Trang sẽ lên sóng đầu, sau đó mới đến anh Tạ, cuối cùng mới là em cơ." Ninh Dữ Ý vừa nói vừa xé một gói đồ ăn mới: "Cánh vịt này của hãng nào vậy, cay quá!"

"Nếu cay thì em ăn ít thôi, sắp vào đoàn rồi, cẩn thận nổi mụn." Chu Nhị Hoà hơi lo khi nghe Ninh Dữ Ý kêu cay.

"Em sẽ ăn ít lại." Ninh Dữ Ý cũng biết cần giữ gìn da dẻ trước khi vào đoàn, bỗng nhiên ánh mặt của cậu bị thu hút bởi màn hình lớn "Úi, con của anh Lưu dễ thương quá!"

Chu Nhị Hoà: "Trước đây Lưu Thiên Thành có dẫn con đi tham gia một chương trình truyền hình, khá hot trên mạng."

Khi thấy phân cảnh Ninh Dữ Ý nhặt được mèo, Chu Nhị Hoà không ngừng vuốt ve Điềm Điềm : "Điềm Điềm nhìn kìa, xem có nhận ra mình không."

Điềm Điềm quay người nhảy lên người Ninh Dữ Ý, không thèm quan tâm đến "ông chú kỳ quặc" Chu Nhị Hoà này.

Ninh Dữ Ý cười lớn không chút nể nang, ôm lấy Điềm Điềm khen ngợi hết lời: "Cưng làm tốt lắm."

Xem xong đoạn giới thiệu dài hơn 60 phút, Ninh Dữ Ý gục ngã trên ghế sofa trong phòng chiếu, chìm vào giấc ngủ lơ mơ.

Còn Điềm Điềm đã sớm cuộn tròn trên đùi Ninh Dữ Ý và ngủ thiếp đi từ lâu.

Chu Nhị Hoà vẫn còn tỉnh táo: "Ngủ thì vào phòng ngủ đi, ở đây hơi lạnh."

"Sẽ đi ngay." Ninh Dữ Ý ôm Điềm Điềm, sợ làm phiền giấc ngủ của nó nên nhẹ nhàng bước đến phòng mèo, đặt nó vào trong.

"Phòng ngủ cho khách bên cạnh đã được dọn dẹp rồi, đồ dùng cá nhân ở trong nhà tắm, anh tự lo nhé." Ra khỏi phòng chiếu, Ninh Dữ Ý bỗng nhiên không còn buồn ngủ nữa: "Chúc ngủ ngon."

"Ừ, tôi đi ngủ trước đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!