Editor: Sn
Beta: Chuối
Mấy ngày sau Tạ Duệ Châu ngày nào cũng đến biệt thự của Ninh Dữ Ý để đưa cậu đi thu âm lời thoại đã được chỉnh sửa cho bộ phim .
Liên tục mấy ngày, cuộc sống thực sự bận rộn đến mức không thể thoát ra được, giống như cái cớ mà Ninh Dữ Ý đã bịa ra trước mặt Phàn Trung Xuyên hôm nọ.
Cho đến khi "Kiếm Đạo" cuối cùng cũng thu âm xong, Chu Nhị Hoà đưa cho cậu lịch trình của tuần sau.
Nhìn vào lịch trình dày đặc được ghi trên đó, Ninh Dữ Ý van xin nhìn Chu Nhị Hoà.
"Nhìn tôi có ích gì đâu, tất cả đều là quảng bá cho Kiếm Đạo, em đi nói với Trương Học Dũng là em không muốn đi thử đi?" Chu Nhị Hoà nhún vai, hất quả bóng sang cho Trương Học Dũng.
Ninh Dữ Ý nhụt chí, khóc lóc cầm lịch trình về nhà.
Chu Nhị Hoà đưa cậu đến cổng khu biệt thự Thanh An rồi thả cậu xuống xe.
"Tôi đi hẹn hò đây, không tiễn em vào trong đâu." Chu Nhị Hoà cười đắc ý trước ánh mắt không thể tin nổi của Ninh Dữ Ý, "Vào đi."
"Anh đúng là thấy sắc quên con mà." Ninh Dữ Ý phàn nàn bước xuống xe.
"Này, nuôi con nào vui vẻ bằng yêu đương chứ." Chu Nhị Hoà ném cho Ninh Dữ Ý đứng ngoài cửa sổ ghế phụ một nụ hôn gió, "Đi đây, chúc ngủ ngon trước nhé."
"Anh đi nhanh đi." Ninh Dữ Ý liếc xéo hắn một cái, quay người một mình, cô đơn bước vào khu biệt thự.
Gần đến cửa nhà, Ninh Dữ Ý dừng lại, nheo mắt nhìn về phía cửa, phát hiện hình như có người đứng trước cửa nhà mình.
Nói thật lòng, bóng người đó trông khá quen thuộc.
- wattpad: pod1803
Ninh Dữ Ý đen mặt lại, sải bước lớn về phía trước, quả nhiên nhìn thấy Phàn Trung Xuyên đang dựa vào cửa nhà mình.
"Anh là một tổng tài, sao lại ngày ngày ngồi ăn vạ trước cửa nhà người ta, không sợ bị người khác chụp ảnh, đến lúc đó mấy triệu fan vợ của anh vỡ mộng sao?" Ninh Dữ Ý không nói nên lời.
"Chờ người mình thích, liên quan gì đến họ." Phàn Trung Xuyên vòng tay qua vai Ninh Dữ Ý, "Gần đây trời se lạnh rồi, sao không mặc áo khoác?"
"Ban ngày nóng mà." Ninh Dữ Ý nói bị gió lạnh buổi tối thổi cho rùng mình.
Phàn Trung Xuyên cau mày, ôm trọn lấy vai Ninh Dữ Ý, kéo cậu vào lòng mình.
Ninh Dữ Ý bỗng chốc cảm thấy cả người ấm áp hơn nhiều, dựa vào lòng Phàn Trung Xuyên, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy chiếc cằm và đường quai hàm hoàn hảo của anh.
Ninh Dữ Ý vừa là nhan khống vừa là thanh khống chỉ cảm thấy tim đập loạn nhịp.
Phàn Trung Xuyên dẫn Ninh Dữ Ý vào sân, mở cửa.
Dì đã đi ngủ rồi vì Ninh Dữ Ý đã gọi điện dặn trước.
Căn biệt thự rộng lớn lúc này yên tĩnh đến mức Ninh Dữ Ý thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đập "thình thịch".
Phàn Trung Xuyên nhíu mày: "Sao tim đập nhanh vậy? Có phải không khỏe không?"
Ninh Dữ Ý không ngờ Phàn Trung Xuyên sẽ hỏi vậy, há miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng ôm mặt nấp vào lòng anh.
Ninh Dữ Ý: "..."
Thật muốn ngửa mặt lên trời hét "Ơi zời ơi"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!