Chương 32: Đương nhiên là vì thích em rồi.

Editor: Sn

Ninh Dữ Ý cẩn thận nhớ lại một hồi, bỗng phát hiện ra điều gì đó.

Nam chính phim truyền hình thường âu yếm vuốt ve đầu nữ chính, Phàn Trung Xuyên đã từng làm; nam chính phim truyền hình thường ở bên cạnh nữ chính khi cô buồn, Phàn Trung Xuyên cũng đã từng làm...

Ninh Dữ Ý nhắm mắt lại, ngã xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà với đôi mắt trống rỗng.

Xong rồi, xong rồi.

- wattpad: pod1803

...

Nhị Hoà cất tiếng hát lạc nhịp, cười chào nhân viên lễ tân rồi đi thẳng vào văn phòng.

Vừa mở cửa phòng, Chu Nhị Hoà đã thấy một người đang ngồi trên ghế của mình.

Người đó mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình, đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm và khẩu trang đen.

Chu Nhị Hoà lùi lại một bước, suýt nữa rút điện thoại báo cảnh sát, thì thấy người đó ngẩng đầu lên, cởi khẩu trang và kính râm, lộ ra khuôn mặt mệt mỏi và quen thuộc

"Ninh Dữ Ý." Chu Nhị Hòa mở to hai mắt, âm thanh bất giác phóng đại.

Ninh Dữ Ý nhìn Chu Nhị Hoà đầy vẻ oán trách, ra hiệu cho hắn đóng cửa trước.

Chu Nhị Hoà lúc này mới nhận ra, quay người lại hướng những người đang nhìn mình mỉm cười xin lỗi, rồi bước vào phòng và đóng cửa lại.

Ninh Dữ Ý lúc này mới cởi mũ ra, để lộ mái tóc rối bời.

Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Ninh Dữ Ý, Chu Nhị Hoà suýt nữa ngất xỉu.

"Ôi chao tổ tông của tôi ơi, em là một minh tinh đấy, có thể đối xử với khuôn mặt của mình nột chút không vậy." Chu Nhị Hoà xót xa nhìn khuôn mặt Ninh Dữ Ý.

"Có chuyện em muốn hỏi anh." Ninh Dữ Ý cả đêm không ngủ, đầu óc đầy ắp những suy đoán về việc Phàn Trung Xuyên thích mình.

"Hỏi đi hỏi đi, chuyện gì mà khiến em khổ sở đến thế?"

"Chờ một chút." Chu Nhị Hoà bỗng ngẩng đầu lên, "Chẳng lẽ em có người yêu rồi, mà người ta lại từ chối em á?"

"Cái óc tưởng tượng của anh không đi làm biên kịch quả là phí phạm tài năng." Ninh Dữ Ý cả đêm không ngủ, mệt mỏi ngáp một cái.

"Vậy mà sao tự dưng em lại thế này?" Chu Nhị Hoà bối rối.

"Tối qua xem tivi, em chợt nghĩ ra một điều." Ninh Dữ Ý dè dặt mở lời.

"Lo về ngày tận thế à?"

"Hôm qua có phải anh ám chỉ Phàn Trung Xuyên thích em không?"

Hai câu hỏi được thốt ra cùng lúc từ miệng hai người, khiến cả văn phòng chìm vào im lặng.

Ninh Dữ Ý vốn đã không vui vẻ gì, giờ đây càng thêm khó tả: "Anh xem phim khoa học viễn tưởng nhiều quá rồi à? Không định chuyển sang làm biên tập thật chứ?"

Ngày tận thế, haiz, chỉ có Chu Nhị Hoà mới nghĩ ra được.

Chu Nhị Hoà càng thêm ngạc nhiên, nhất thời cũng chẳng buồn quan tâm đến lời trêu chọc của Ninh Dữ Ý: "Tôi ám chỉ em lâu thế mà em còn không hiểu, sao tự nhiên hiểu ra được hay thế?"

Ninh Dữ Ý hiếm hoi cảm thấy ngượng ngùng: "Thì... tối qua em xem phim tình cảm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!