Chương 30: Tôi không xứng được nhắc tên sao?

Editor: Sn

Vu Tư Hàn điều chỉnh tâm trạng, xuống cầu thang đến phòng ăn.

Như thường lệ, ba và anh trai gã đã ngồi vào bàn ăn sáng, hoàn toàn quên mất trong nhà còn có gã.

Vu Tư Hàn cong môi, đi đến chỗ anh trai ngồi xuống.

"Ba, anh."

Không ai trả lời, Vu Đại Hải và Vu Tư Đàm tự ăn tối của riêng mình, không ai quan tâm đến gã cả.

Vu Tư Hàn cũng quen với điều này, tự ngồi xuống, im lặng ăn miếng bít tết do người giúp việc chuẩn bị.

Vu Tư Đàm ăn xong trước, nhưng không năng nổ như mọi khi, mà dựa vào ghế ăn chơi điện thoại.

"Mày như thế này ra thể thống gì." Vu Đại Hải nhìn thấy, trách mắng: "Rõ ràng là một người thừa kế công ty mà lại suốt ngày lêu lổng coi là gì."

"Biết rồi, biết rồi." Vu Tư Đàm ngoáy tai, rốt cuộc cũng ngồi ngay ngắn: "Ba có chuyện gì thì cứ nói thẳng, nó cũng được chúng ta nuôi dưỡng lâu như vậy, cũng nên làm chút việc cho công ty."

Động tác cắt bò bít tết của Vu Tư Hàn khựng lại, ngẩng đầu nhìn Vu Đại Hải.

"Vậy thì tao nói đây." Vu Đại Hải đặt dao nĩa xuống: "Không hiểu sao dạo này Tạ gia cản trở chúng ta mấy đơn hàng rồi, có phải mày gây họa không?"

Vu Tư Hàn trong lòng thắt lại.

- wattpad: pod1803

"Ba, con làm sao có thể quen biết... Tạ gia cơ chứ?" Vu Tư Hàn cúi thấp mắt, không nhìn Vu Tư Đàm, "Hơn nữa, sao ba không nghĩ đến anh cả?"

"Vu Tư Hàn, ý mày là gì? Ý mày là tao chọc giận Tạ gia á hả?" Vu Tư Đàm vốn đang đứng xem, nghe vậy lập tức nổi giận đùng đùng, ném điện thoại lên bàn ăn, "Vu Tư Hàn, mày cố ý nói vậy trước mặt bố hả?"

"Thôi được rồi, suốt thời gian qua Tiểu Đàm luôn theo tao học kinh doanh, trong lòng tao tự hiểu." Vu Tư Hải thực ra chỉ đoán mò.

Vu Tư Hàn hiểu rõ, nếu Vu Tư Hải biết là do mình gây họa, ông ta đã sớm đánh gãy chân mình, thậm chí còn lôi mình đến Tạ gia quỳ xuống xin lỗi.

Trong lòng ông ta, chỉ có sự tồn tại của Vu Tư Đàm, con trai cả, hoàn toàn không có chỗ cho Vu Tư Hàn.

Nên giờ kéo tới chuyện đó, Vu Đại Hải chỉ vô thức muốn đẩy trách nhiệm đi mà thôi.

Đúng như dự đoán, ngay sau đó Vu Đại Hải đã nói ra mục đích của mình.

"Gần đây ở Hải Thành xuất hiện một công ty bất động sản mới nổi, sếp trên khen ngợi mày đấy." Vu Đại Hải tuy nói là thương lượng với Vu Tư Hàn, nhưng lại mang giọng điệu ra lệnh, "Dù sao mày cũng đã hoạt động trong giới giải trí lâu như vậy rồi, cũng không thiếu cơ hội này."

Vu Tư Hàn cúi đầu, dao dĩa trong tay vô tình tạo ra âm thanh chói tai trên đĩa.

Hãy nhìn xem, đây là lời mà một người cha nên nói sao?

Vu Tư Hàn cười lạnh lùng, "Được thôi, con có thể đi."

Gã ngẩng đầu lên, nụ cười quái dị khiến Vu Đại Hải hoảng hốt: "Con muốn 10% cổ phần của nhà này, không quá đáng chứ?"

"Chỉ cần ba cho con, sau này ba bảo con đi theo ai thì con đi theo."

"Nằm mơ đi." Vu Tư Đàm đột nhiên đứng lên "Vu Tư Hàn, tao có ảnh chụp của mày với một thằng già có ham mê đặc biệt trong công ty đấy, tao có thể tìm tới ông ta, nếu mày không muốn mấy thứ này bị tung ra..."

Vu Tư Hàn không ngờ Vu Tư Đàm lại có thể làm được loại ảnh đó, siết chặt nắm đấm.

"Chuyện này mày không đi cũng phải đi, công ty đang gặp khó khăn, mày cũng đừng hòng ở lại làng giải trí nữa." Vu Tư Đàm khinh miệt nhìn Vu Tư Hàn, quay người đi lên lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!