Chương 14: (Vô Đề)

Ở thương trường anh luôn bình tĩnh và tự chủ, dường như chỉ cần nghĩ đến Ninh Dữ Ý, anh lại cảm thấy một sự thôi thúc không thể kiểm soát.

Editor: Sn

Hơn hai mươi ngày trôi qua nhanh chóng. Ninh Dữ Ý mỗi ngày ở nhà một mình nấu cơm, chơi game, ngủ, cũng không thấy nhàm chán.

Khi dòng chữ "Victory" hiện lên màn hình điện thoại, Ninh Dữ Ý hài lòng thoát ra, bấm nút like cho năm người đồng đội cùng team, nhưng khi quay lại sảnh chờ thì phát hiện mình bị trừ hai điểm do bị tố cáo ở trận trước.

???!

Nhấp vào mục tố cáo để xem, thì ra là do anh chàng Lỗ Ban với thành tích 1-13-6 ở trận trước.

Nghĩ đến ván trước bị Lan Lăng Vương bên kia áp đảo, Ninh Dữ Ý im lặng, cảm thấy bị tố cáo cũng là bình thường.

Haiz. Đều do gà mờ gây họa!

Ninh Dữ Ý, kẻ gà mờ nhưng thích chơi, lau vệt nước mắt cay đắng, vừa định mở ván mới thì phát hiện điểm tín nhiệm của mình không đủ để chơi game..... Bi kịch nhân gian.

Chu Nhị Hoà mở cửa bước vào, đẩy Ninh Dữ Ý đang nằm trên sofa: "Đừng nằm nữa, dậy làm việc đi."

"Nhưng mà, em mới nghỉ được vài ngày thôi mà." Ninh Dữ Ý miễn cưỡng đặt điện thoại xuống.

"Bên đoàn phim đã quay xong hết rồi, đang liên hệ với mọi người để chuẩn bị lồng tiếng đây." Chu Nhị Hoà cười lạnh một tiếng, "Em nghỉ phép hơn hai mươi ngày rồi, còn chưa hài lòng à?"

"... Hài lòng, hài lòng."

"Tuy nhiên, chuyện lồng tiếng không vội, có lẽ phải sau khi dựng phim mới bàn. Tôi nhận được một vài chương trình truyền hình, nhưng cảm thấy không ưng ý lắm, để tôi xem thêm rồi liên lạc chi tiết với em sau nhé." Chu Nhị Hoà giải thích, "Đến lúc thu âm thoại tôi sẽ nhắc em, đạo diễn Trương không thích dùng diễn viên lồng tiếng, em nhớ luyện tập thoại trước nhé."

Ninh Dữ Ý gật đầu lia lịa, đặt điện thoại xuống, đi vào bếp bưng cháo đã ninh từ sáng ra: "Anh Chu muốn ăn không ạ?"

"Nào, thêm chút đậu bắp chua đi."

"Được rồi."

Chu Nhị Hoà nhìn mấy gameshow được bày ra trước mặt mà không ưng ý cái nào. Vừa lúc hắn định xem thêm thì bố mẹ gọi điện thoại tới, bảo hắn về nhà ăn cơm.

Nhà hắn ở ngay Hải Thị, lái xe về cũng không mất nhiều thời gian, chỉ là dạo này hắn bận rộn ở công ty vì chuyện của Ninh Dữ Ý.

Nghĩ đến việc đã lâu rồi không về nhà, Chu Nhị Hoà xin nghỉ phép ở công ty, chiều về nhà một chuyến.

Mở cửa ra, chỉ thấy Chu Nhị Na đang vắt chân ngồi trên ghế sofa xem TV.

"Đù mía, chị còn biết về đây à?" Vẻ mặt Chu Nhị Hoà đầy ngạc nhiên "Kẻ cuồng công việc như chị mà cũng nhớ đường về nhà."

"Chu Nhị Hoà về rồi đấy à."

- Mẹ của Chu Nhị Hoà bước ra từ bếp, "Nhanh đi rửa tay đi, lát nữa là ăn cơm được rồi."

"Sao tự nhiên có thời gian về nhà thế?"

- Chu Nhị Hoà ngồi xuống ghế sofa, tiện tay cầm lấy quyển tạp chí thời trang mới nhất bên cạnh.

Chu Nhị Na trợn mắt: "Bà đây mà không về thì mẹ xông vào công ty mất, cuối cùng náo loạn một hồi về nhà mới phát hiện ra là để gặp mặt con trai của chú Vương."

"Đi xem mắt à?" Chu Nhị Hoà có chút hả hê.

"Ừ." Chu Nhị Na cười nham hiểm, "Hơn nữa tối nay không chỉ có con trai của chú Vương mà con gái của chú Diệp cũng về."

Chu Nhị Hoà kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!