Chương 13: (Vô Đề)

"Muốn Băng Hỏa nâng đỡ em, chắc chắn phải trả giá một chút."

Editor: Sn

Trước mặt hai người, một cặp vợ chồng trung niên đã bước vào thang máy trước họ.

Vì khí chất quá xuất chúng, Chu Nhị Hoà còn nhìn thêm hai lần, thầm đoán xem đây lại là đại gia nhà nào.

"Ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích, đứng yên trong thang máy, anh đi ấn nút thang máy." Chu Nhị Hoà cố gắng rút ra một cánh tay để ấn thang máy, nhưng Ninh Dữ Ý vốn ngoan ngoãn lại đột nhiên có chút bồn chồn, cử động lung tung, khiến hắn thế nào cũng ấn không được thang máy.

Ngay lúc Chu Nhị Hoà muốn hất người trên vai xuống đất, thì cặp vợ chồng đứng sau họ lên tiếng.

Lâm Ý Nguyệt kéo tay Tạ Lâu, đi trên đôi giày cao gót màu đen, hỏi: "Lên tầng mấy?"

Chu Nhị Hoà nhất thời không kịp phản ứng, lắp bắp trả lời: "À... Tầng mười... Mười một."

Rồi hắn nhìn thấy Tạ Lâu đi bấm nút tầng 11.

Haizz, hôm nay lại là một ngày ăn "cơm chó" vì tình yêu của người khác.

Chu Nhị Hoà cảm thán.

Lâm Ý Nguyệt từ từ chuyển tầm mắt từ khuôn mặt Chu Nhị Hoà sang Ninh Dữ Ý mà hắn đang dìu, vẻ mặt dần trở nên dịu dàng.

Lòng tràn ngập một thứ ngọt ngào mà chính bản thân cũng không thể diễn tả thành lời.

Tầng mười một đã đến, Chu Nhị Hoà đỡ Ninh Dữ Ý ra khỏi thang máy, quay đầu lại còn nói lời cảm ơn với họ.

Cửa thang máy đóng lại, ngăn cách tầm mắt của Lâm Ý Nguyệt nhìn về phía hai người.

"Tuổi trẻ thật tốt." Lâm Ý Nguyệt lắc đầu.

"Bây giờ cũng tốt." Tạ Lâu vuốt ve tay vợ, "Cậu bé mà chàng trai nãy đỡ, trông giống em lắm."

"Giống em ư?" Lâm Ý Nguyệt có chút kinh ngạc.

"Ừm, đôi mắt, lông mày và miệng của hai người họ như được đúc ra từ một khuôn."

Lâm Ý Nguyệt nói: "Đứa bé đó trông cũng lớn như Tiểu Mộc Mộc." Nói rồi, bà đột nhiên sững sờ, trong mắt dần hiện lên vẻ khó tin.

Tạ Lâu cũng nhanh chóng nhận ra, ông cầm điện thoại gọi cho trợ lý, ra lệnh cho anh ta điều tra thông tin của hai người họ vừa gặp.

Trợ lý làm việc rất nhanh, không lâu sau khi Tạ Lâu vào phòng suite cao cấp, anh ta đã gửi thông tin đã điều tra được cho ông.

"Tuổi tác phù hợp." Tạ Lâu cố gắng an ủi vợ, "Anh sẽ cho người đi điều tra trước, em đừng kích động."

"Nếu, nếu..." Lâm Ý Nguyệt vì suy đoán này mà mặt đỏ bừng, hai tay đặt trên đầu gối run run.

"Không có nếu, không sao đâu." Tạ Lâu ôm vợ vào lòng, cố gắng an ủi, "Có thể gặp được là duyên phận, nước trong hồ bơi đã được thay mới, em muốn đi thư giãn một chút không?"

Ninh Dữ Ý tỉnh dậy lúc nửa đêm, ôm đầu nhức nhối, không thể tin nổi tửu lượng của mình.

Mặc dù biết mình không giỏi uống rượu, nhưng ít nhất cũng có thể uống được mười chén nhỏ chứ, không đến mức ba chén đã say.

——Hai trong ba chén còn là rượu vang nồng độ cao.

Tửu lượng của thân thể này còn kém hơn cả tưởng tượng của cậu, may mắn là anh Chu ở bên cạnh, không thì còn không biết chuyện gì xảy ra.

"Tỉnh rồi à?" Chu Nhị Hoà bước vào từ ngoài cửa, "Mình gọi đồ ăn khuya, ăn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!