Chương 1: Bạn sẽ tìm thấy chính mình ở thế giới song song

Editor: Sn

Beta: Đăng Nguyên & Wis

Ninh Dữ Ý cảm nhận được từng tia nắng nóng hôi hổi đang rọi vào mình, làm cậu mướt cả mồ hôi phải choàng tỉnh giấc vì khó chịu.

Do Ninh Dữ Ý ngủ lâu quá nên vừa tỉnh đã bị tia nắng chói loá rọi vào từ cửa sổ làm nhức mắt thể nhìn thẳng, bèn giơ tay chắn hầu hết ánh sáng. Sau khi hoàn toàn thích nghi cậu mới buông tay xuống rồi ngó xung quanh.

"Ủa, không phải là bệnh viện à?"

Khác với một màu trắng trong trí tưởng tượng, căn phòng toàn một màu xám nhạt và xanh nhạt

Ninh Dữ Ý trợn to mắt.

Cậu từ trên dây thép cao rơi xuống vậy mà chẳng có ai đưa cậu đến bệnh viện ư? Chẳng lẽ đoàn phim keo kiệt như vậy sao?

Thiệt đấy hả? Thà chi 20 triệu cho diễn viên dở toàn nhờ vào tiền cát

-sê còn hơn mót ra chút tiền đưa cậu vào viện?

Ninh Dữ Ý tức tới nỗi nện mạnh xuống đệm một cái như trút giận, rồi nhanh chóng đứng phắt dậy quan sát hoàn cảnh xung quanh một lượt.

"Không phải nhà mình mà là khách sạn à? Không đúng, chỗ này nhìn là lạ... Hình như mình lùn xuống thì phải??? "

Để chứng minh suy đoán của mình, Ninh Dữ Ý đẩy ra cửa nhà vệ sinh, đi thẳng một mạch tới trước gương định xem bản thân lùn xuống thiệt không. Cậu đứng trước gương nhìn bộ dáng ngờ nghệch của mình.

"Gì, gì.... mặt mình đó hả?"

Tuy đường nét gương mặt có hơi giống với mình nhưng làn da lại trắng nõn nà, bóng bẩy, hình dạng khuôn mặt càng  hoàn hảo hơn với cặp lông mi cong vút khẽ run rẩyi vì tâm tình kích động của cậu  mím môi lại giống một cậu ấm quý tộc hơn.

Ninh Dữ Ý ngơ ngác  đứng trước gương, mãi một lúc lâu mới phản ứng lại, đột nhiên lao ra khỏi phòng tắm tìm kiếm xung quanh phòng ngủ như muốn tìm thứ gì đó, cuối cùng nhìn về tờ giấy trắng được đặt trên tủ đầu giường.

Cậu thấy một dòng chữ màu đen  in trên tờ giấy trắng. Bạn sẽ tìm thấy bản thân mình ở thế giới song song.

Bản thân ở thế giới song song?

Ninh Dữ Ý cầm  tờ giấy có viết chữ  mới phát hiện phía dưới có một tờ giấy chứng minh thư.

Chứng minh thư này cấp vào ba năm trước, "Ninh Dữ Ý" trong hình trông non nớt hơn "Ninh Dữ Ý" vừa thấy trong gương.

Ninh Dữ Ý nhìn khuôn mặt giống mình nhưng hoàn hảo hơn rất nhiều, rồi lại nhìn ngày sinh cũng y chang, tự nhiên cậu câm nín một lúc lâu, cuối cùng nhéo mặt mình.

"Shh.. đau... không phải nằm mơ."

"Mình đây là... xuyên vào thế giới song song của chính mình thật à?"

"Thế còn cậu ở thế giới đầu thi sao? Chẳng lẽ rơi từ trên dây thép xuống tử vong rồi?"

Ninh Dữ Ý nhắm mắt lại, ngã phịch xuống giường, chờ nhịp tim dần bình tĩnh lại..........

Sáng sớm hôm sau khi ánh mắt ban mai dần hé rọi vào phòng, rốt cuộc Ninh Dữ Ý với mái đầu rối bù  cũng ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi cậu nằm trên giường những ký ức từ buổi chiều ngày hôm qua tức thì ập tới, cậu dành cả đêm ngẫm nghĩ lại mới phát hiện trong ký ức này có nhiều điều mình quá đỗi quen thuộc.

Nói đúng hơn thì cậu đã từng gặp qua, những đoạn văn cậu đã từng đọc.

Đây là cuốn tiểu thuyết mà cậu từng đọc ở thế giới ban đầu, vì cùng tên với nhân vật phụ trong này nên Ninh Dữ Ý còn tặng cho tác giả một quả ngư lôi vực sâu, không ngờ nhân vật phụ này đã đăng xuất ở chương năm đã thế cốt truyện cũng buồn cười,  vai này là nhân vật não tàn làm bàn đạp cho nhân vật chính.

Ninh Dữ Ý tức đến mức xoá truyện khỏi danh sách đọc, nhưng giận xong, qua mấy ngày cậu quên tỏng  luôn. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!