Buổi tối sau khi ăn xong, thỏ con trở về phòng thay váy ngủ thỏ trắng nhỏ, nàng mặc váy ngủ tơ lụa và quần lót thỏ trắng nhỏ bị chị cười, vậy còn không bằng nàng mặc váy ngủ thỏ trắng nhỏ cho rồi.
Sau khi thay váy ngủ, thỏ con lúc này mới chạy đến phòng Thẩm Hàm Chi tìm Thẩm Hàm Chi, chị vẫn còn đang tắm trong phòng tắm. Thỏ trắng nhỏ cầm máy tính bảng của Thẩm Hàm Chi xem phim truyền hình của đàn chị và đàn em, tiếng nước trong phòng tắm lớn, nếu nàng bật tiếng nhỏ, có lẽ chị sẽ không thể nghe thấy được.
Trong phim, đàn em đã được điều đến làm thư ký cho đàn chị. Hai người vẫn rất nghiêm túc khi làm việc, đặc biệt là khi có người ngoài hai người họ càng nghiêm chỉnh hơn, đàn em đã thực tập ở công ty của đàn chị được một tháng, mối quan hệ của hai người vẫn chưa bị phát hiện.
Đến trưa, đàn em mang đồ ăn từ bên ngoài vào rồi khóa cửa phòng làm việc.
Đàn chị tự nhiên nhìn thấy được, trong mắt của cô ấy hiện lên nụ cười, ánh mắt nhìn thẳng vào đàn em, chờ xem đàn em lại muốn chơi trò gì mới.
Đàn em chậm rãi đem đồ ăn từ trong túi đặt trên bàn cà phê cách đó không xa, lúc này mới đi đến trước mặt nữ sinh với bộ dạng công việc và hỏi: "Phó tổng, em đã lấy đồ ăn từ khách sạn đặt rồi. Ngài xem là muốn ăn ngay bây giờ hay là đợi lát nữa?"
Đàn chị liếc nhìn đàn em, kéo cô về phía mình ôm lấy, nhướng mày hỏi: "Khi nào em muốn ăn?"
"Phó tổng, chị đừng như vậy, lát nữa sẽ có người đến gặp." Đàn em giả vờ hoảng hốt, đẩy đàn chị nắm lấy cánh tay mình.
Đàn chị rất phối hợp ôm người vào lòng, móc tay, vốn dĩ đàn em đã đứng không vững liền trực tiếp ngồi xuống trong lòng của đàn chị.
Đàn em có ánh mắt như chú nai con có chút hoảng hốt, một bên nhẹ nhàng đẩy đàn chị ra, một bên hoảng sợ nói: "Phó tổng, chị làm gì vậy?
Chúng ta không thể như vậy được, làm vậy không tốt đâu."
Đàn chị lại kéo người ôm vào trong lòng, đưa tay đóng rèm điện sau lưng, lúc này mới duỗi tay cởi chiếc váy che hông của đàn em, đồng thời môi cô tiến lại gần hôn lên môi đàn em. "Em hãy ngoan ngoãn một chút, tôi sẽ trực tiếp để em vào công ty làm việc sau khi kỳ thực tập kết thúc."
Đàn em nắm lấy tay đàn chị, dừng lại, chớp chớp đôi mắt như nai con với đàn chị, có chút ngơ ngác hỏi: "Thật sao, phó tổng? Em còn chưa có bạn gái, một lát nữa chị có thể dịu dàng được không, em có chút sợ."
Đàn em nói xong liền chủ động cởi cúc áo của mình, ánh mắt của đàn chị có chút tối sầm, một bên ôm lấy eo cô gái trẻ, một bên hôn lấy môi cô ấy, đồng thời đàn em cũng không biết từ lúc nào đã được đàn chị ôm lên trên bàn.
Tới lúc này rồi, đàn em vẫn là chuyên nghiệp nhỏ giọng hô nhỏ: "Phó tổng, trên bàn còn có văn kiện."
"Không sao đâu, không cần phải quan tâm." Đàn chị có chút nóng vội nói, nụ hôn cũng mạnh bạo hơn bình thường rất nhiều.
Khung cảnh phía sau đã chuyển sang rèm, kèm theo tiếng thở hổn hển của hai người, còn có lời nhắc nhở trầm thấp của đàn em: "Phó tổng, váy vẫn còn đây."
"Không có việc gì, em không cần cởi quần áo cũng được…"
Chẳng bao lâu, cảnh tượng đã bị cắt. Đàn em dường như đã bị bắt nạt tàn nhẫn. Cô đang nằm nhẹ nhàng trong phòng nghỉ bên trong để nghỉ ngơi, còn đàn chị thì ra ngoài mở cửa thông gió trong văn phòng để cho mùi hương bay đi, tránh cho việc lưu lại mùi hương tin tức tố trong văn phòng lúc sau đó lại kêu một thư ký khác đi hâm cơm.
Đàn chị có chút áy náy mang bữa ăn vào phòng nghỉ.
"Em mệt à? Nếu không thì ăn cơm trước nha?"
Đàn em cả người nằm bất động trên giường, hít hít mũi lẩm bẩm: "Em chỉ muốn trêu chị thôi, không ngờ chị lại nghiêm túc như vậy, mệt quá."
Đàn chị có chút xấu hổ xoa xoa tay, ngồi ở mép giường dỗ dành: "Em trêu chọc chị như vậy, chị nhất định phải cắn câu rồi. Rõ ràng em biết chị thích em."
Vốn dĩ là cô thích đàn em, đối với loại trò chơi kích thích này, cô càng không có chút sức phản kháng nào, liền mạnh mẽ bắt nạt đàn em một chút.
Cô bé nhìn chằm chằm vào bộ phim, ngồi trên đùi trong văn phòng còn có ngồi trên bàn học, nàng đã học được rồi!
Cô bé suy nghĩ và quyết định chờ trưa mai lúc nàng đến mang cơm cho chị sẽ thử. Hình như là nàng không có loại váy ôm sát mông đó, nhưng mà chị lại có, nàng có thể mặc đồ của chị.
Cô bé chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đã thấy hưng phấn rồi, nàng nghe tiếng nước trong phòng tắm dần dần ngừng lại, nhanh chóng bấm thoát ra một cách khéo léo, đồng thời mở 《Các em bé rối Teletubbies》 để bắt đầu xem.
Thẩm Hàn Chi nhanh chóng sấy tóc rồi đi ra ngoài, cô leo lên giường ngủ thì nhìn thấy cô bé đang xem 《Các em bé rối Teletubbies 》 cô hài lòng xoa xoa đỉnh đầu của cô bé: Thỏ trắng nhỏ thật là ngoan." "
"Chị ơi, nếu ngoan ngoãn như vậy liệu có thưởng hay không?" Thỏ con hừ một tiếng, lăn vào trong ngực Thẩm Hàm Chi, đưa lúm đồng tiền nhỏ đến bên môi Thẩm Hàm Chi.
Thẩm Hàm Chi ôm nàng vào trong lòng, cúi người hôn lên một bên mặt cô bé, nhẹ nhàng dỗ dành: "Đương nhiên, thỏ con ngoan ngoãn nhất định sẽ được khen thưởng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!