Buổi chiều ăn cơm xong, cô bé nói muốn đi tìm dì Lưu, Thẩm Hàm Chi vui vẻ đồng ý, bản thân sẽ trở về phòng đợi cô bé.
Cô bé gõ cửa phòng Lưu Phương, Lưu Phương vội vàng mở cửa để cô bé vào phòng.
Trong phòng, Lưu Xán đang ngoan ngoãn dựa vào bàn vẽ tranh, nhìn thấy Ôn Cẩn đi tới, liền nhiệt tình chào hỏi: "Em gái!"
Ôn Cẩn cười với Lưu Xán: "Dạ."
"Con ngoan ngoãn vẽ tranh đi, mẹ và em nói vài câu." Lưu Phương dặn dò con gái.
Lưu Xán ồ một tiếng, quả bóng trên đầu rung lên, cô quay người lại để vẽ.
"Tiểu Cẩn, mau ngồi xuống. Có chuyện gì vậy? Con có tìm dì có chuyện gì không?" Lưu Phương hỏi.
"Cũng không phải chuyện to tát gì đâu, dì Lưu hôm đó con xem bộ phim đó, chính là khi bọn họ ngủ một giấc tỉnh dậy, trong đó có một cô gái đột nhiên xuất hiện nhiều dấu chấm đỏ nhỏ trên cổ. Con xem không hiểu đó là gì." Cô bé có chút ngượng ngùng nói.
"Là phim truyền hình nào?" Lưu Phương hỏi, trong lòng bà đã mơ hồ có đáp án, nhưng vẫn muốn hỏi lại.
"Chính là bộ phim này." Cô bé có chuẩn bị mà đến, bấm vào điện thoại của mình, bên trong vừa lúc chính là tập kia, nàng bấm lùi trở lại, hình ảnh dừng lại ở cảnh đàn em nằm ở trong lòng ngực của đàn chị, trên cổ, vai, hông tất cả đều là những dấu chấm đỏ nhỏ.
Dì Lưu không cần nhìn vào cái chấm đỏ nhỏ đó cũng đã biết đó là gì khi nhìn thấy hai người nằm trên giường ôm nhau, ánh mắt của bà có chút phức tạp nhìn Ôn Cẩn. Nếu không phải thông tin bên ngoài lẫn lộn, Tiểu Cẩn nhà bọn họ đơn thuần như vậy đều sẽ bị dạy hư, nhưng dù sao Tiểu Cẩn cũng đã là người trưởng thành, lại còn kết hôn rồi, nên nàng biết được điều này cũng không sao.
Dì Lưu suy nghĩ nên giải thích như thế nào một lúc rồi mới nói: "Đây là dấu dâu tây, dấu vết này do bị người khác mút vào tạo ra, nhưng loại chuyện này rất thân mật, chỉ có thể làm cùng với người mình thích. Nói cách khác thì đó là với người yêu hoặc là vợ của mình mới có thể làm được."
Đôi mắt của cô bé lập tức sáng lên,
nàng là người đã có vợ rồi nha! Một người vợ lớn đang còn đợi nàng ở trên lầu kìa!
"Vậy con và chị cũng có thể làm như vậy." Cô bé vui vẻ nói.
Nhìn thấy Lưu Xán còn đang vẽ tranh, lúc này dì Lưu mới thấp giọng hỏi Ôn Cẩn: "Con và Thẩm tổng ở cùng phòng sao?"
Cô bé lắc đầu, vẻ mặt có chút chán nản. Rõ ràng là cưng chiều nàng như vậy, nhưng mà tại sao lại không chịu ngủ chung với nàng chứ?
"Vẫn chưa. Mỗi tối chị đều sẽ ở cùng với con một lúc rồi lại về phòng. Chị ấy luôn nói phải đợi đến khi chúng con hiểu nhau hơn rồi mới ngủ chung phòng."
"Tiểu Cẩn, nếu như con thật sự thích Thẩm tổng, con chủ động một chút cũng không phải là không có được, dì cảm thấy Thẩm tổng thật sự rất tốt với em. Nếu hai người các con có thể hòa thuận ở bên nhau, dì cũng có thể yên tâm." Dì Lưu thở dài nói.
Cô bé gật đầu, nàng cũng cảm thấy tốt hơn là nàng nên chủ động, chẳng hạn như việc để cho chị hôn mỗi ngày, cũng là do nàng chủ động hôn trước. Chị bây giờ đã quen nên nàng muốn được hôn nhiều hay ít cũng được. Những chuyện khác nàng cũng nên nỗ lực mới đúng!
"Được, con sẽ cố gắng, dì Lưu." Cô bé mỉm cười nói.
Sau khi nói chuyện với dì Lưu một lúc, lúc này cô bé mới bước ra khỏi phòng dì Lưu.
Lưu Xán quay đầu lén nhìn mẹ, yếu ớt hỏi: "Mẹ, mẹ muốn để cho em gái nỗ lực làm gì vậy?"
"Con lo vẽ tranh của mình đi, trẻ con không được phép hỏi bậy." Lưu Phương cười trừng mắt nhìn con gái.
Lưu Xán ủy khuất nhìn Lưu Phương, nói "Ồ" một tiếng, sau đó cúi đầu vẽ tranh.
Cô bé vừa mới quay lại đã nhìn thấy Thẩm Hàm Chi đang nằm trên giường chờ nàng, cô bé vui vẻ chuẩn bị chạy tới leo lên giường, thì nhìn thấy sắc mặt của Thẩm Hàm Chi đã thay đổi. "Sao em đi lâu như vậy mới trở về? Chị đã đợi em gần hết ngày rồi." Thẩm Hàm Chi dùng giọng điệu nghiêm khắc, cau mày nói.
Nụ cười của cô bé cứng đờ trên mặt, nàng cũng không nghĩ tới chị lại đột nhiên ra tay, trong lúc nhất thời có chút khóc không được, không thể phối hợp diễn.
May mắn thay, cô bé đã phản ứng kịp thời, điều chỉnh lại cảm xúc của mình một lúc, nghĩ đến việc chị sẽ không bao giờ ngủ chung với mình, nước mắt cô bé xoạch xoạch rơi xuống, cô bé hít hít mũi, nghĩ đến một lát nữa sẽ phải để chị dỗ dành mình thật tốt.
"Đừng khóc, đừng khóc, chị sai rồi, chị xuống bế thỏ con lên giường, có được không?" Thẩm Hàm Chi nhanh chóng xuống giường, bế cô bé lên giường, sau đó cô bé rất thuần thục mặt đối mặt ngồi xuống trên đùi Thẩm Hàm Chi, hai chân của nàng vòng quanh eo của Thẩm Hàm Chi và cánh tay vòng lấy cổ của Thẩm Hàm Chi.
Thẩm Hàm Chi vừa xoa lưng cô bé vừa dỗ dành: "Thỏ con, đừng khóc nữa, chị sai rồi, thật xin lỗi, em đừng tức giận có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!