Hai người đi chưa được vài bước thì lại gặp một nhóm người quen cũng là thành viên trong gia đình Thẩm Hàm Chi. Phần lớn cổ phần của tập đoàn Thẩm thị đều nằm trong tay người cha ruột của nguyên thân, sau khi cha cô ấy qua đời tất cả đều rơi vào tay Thẩm Hàm Chi, còn chú hai, chú ba của cô mỗi năm chỉ có thể nhận được mấy trăm vạn tiền hoa hồng, đây vẫn là nguyên thân xem ở phân lượng người một nhà mà đưa ra sự nhượng bộ, dù sao thì ông nội vẫn còn sống, cô cũng không thể để hai người chú của mình trực tiếp cút khỏi tập đoàn Thẩm thị.
Nhưng hai người chú của nguyên thân cũng không hoàn toàn an phận, họ luôn muốn tham gia vào việc ra quyết định của công ty và luôn âm thầm thực hiện những động thái nhỏ. Nguyên thân là nể mặt của ông nội, cho nên không có động vào hai người này.
Thẩm Kiến Thiết nhìn thấy Thẩm Hàm Chi tới, liền mỉm cười với Thẩm Hàm Chi, sau đó trừng mắt nhìn Ôn Cẩn, "Hàm Chi, chú ba của cháu và ta đang tìm cháu. Phạm tổng của Tập đoàn Phạm Thị vừa lúc muốn gặp cháu."
Thẩm Hàm Chi suy nghĩ vài giây trước khi tìm ra Phạm tổng là ai từ ký ức của nguyên thân. Phạm Thanh Nguyên của tập đoàn Phạm Thị có mối quan hệ tốt với ông nội và chú của nguyên thân, và họ được xem như là bạn bè của gia đình. Hơn nữa Phạm Thanh Nguyên chỉ có một đứa con, là một nam omega. Hai người chú và ông nội của nguyên thân bắt đầu nghĩ đến cuộc liên hôn giữa nguyên thân và Phạm gia.
Alpha ở thế giới này địa vị là cao nhất, nguyên thân kết hôn với con trai của Phạm Thanh Nguyên, Phạm thị cũng chẳng khác nào là tập đoàn Thẩm thị. Chẳng qua, nguyên thân đã hành động nhanh chóng và kết hôn với Ôn Cẩn mà không nói cho lão gia tử biết.
Hiện tại, xem ra hai người chú này của nguyên thân vẫn chưa có từ bỏ ý định.
Thẩm Hàm Chi dẫn cô bé đi về phía trước, nhìn thấy Thẩm Hàm Chi vẫn còn nắm tay Ôn Cẩn, Thẩm Kiến Thiết bất mãn nhìn về phía Thẩm Hàm Chi: "Hàm Chi, chúng ta là đến bàn chuyện làm ăn, sao cháu lại dẫn cô ta theo để làm gì? Đây còn không phải là gánh nặng sao?"
Thẩm Hàm Chi sắc mặt lạnh xuống, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Kiến Thiết, "Tiểu Cẩn là vợ của tôi, chú hai, thời điểm chú nói chuyện tốt nhất là nên tôn trọng chút."
Thẩm Hàm Chi khi nói chuyện cũng không có hạ thấp giọng. Rất nhiều người xung quanh nghe được lời cô nói, Thẩm Kiến Thiết cảm thấy mình không giữ được sắc mặt, ho nhẹ một tiếng: "Hàm Chi, sao cháu lại nói chuyện với chú như vậy?"
Thẩm Hàm Chi không quan tâm đến hành vi của ông ta, cô cũng không phải là nguyên thân. Đừng nói chi là chú hai hay chú ba, cô cũng không quan tâm đến ông nội và mẹ ruột của nguyên thân.
"Thẩm Kiến Thiết, ông mới là người phải nên biết thân phận của mình. Trong những trường hợp như thế này, ông hẳn nên gọi tôi là Thẩm tổng." Thẩm Hàm Chi lạnh lùng nhìn qua, không giữ chút mặt mũi nào cho Thẩm Kiến Thiết.
Nhìn thấy tình huống này, Thẩm Kiến Tài sắp không thể khống chế được nữa, ông ta tiến tới kéo Thẩm Kiến Thiết, cười với Thẩm Hàm Chi, nói: "Hàm Chi, chú hai của cháu chính là người như vậy, tính tình không tốt lại cứng rắn, cháu và Tiểu Cẩn rộng lượng, đừng chấp nhặt với chú ấy, Tiểu Cẩn, không dọa đến cháu đi?"
Ôn Cẩn lùi lại một bước, núp sau lưng Thẩm Hàm Chi, rụt rè đáp: "Không có."
"Không có thì tốt rồi. Cháu cũng đừng để tâm. Phạm tổng ở đây, cũng không cần phải đến đó." Thẩm Kiến Tài cười nói so với Thẩm Kiến Thiết, chú ba của nguyên thân là một người khéo đưa đẩy lại rất biết cách quan sát sắc mặt của người khác.
Phạm Thanh Nguyên và con trai Phạm Nhất Phàm cũng đi tới, cười nói: "Mọi người đều ở đây à, Hàm Chi. Chúng ta đã lâu không gặp, Nhất Phàm cũng thường xuyên nhắc đến cháu, chỉ cần Phạm thị và công ty của các người hợp tác, Nhất Phàm đều vội vàng nhận trách nhiệm, chẳng qua chỉ muốn gặp cháu nhiều hơn, nhưng mà nghe nói gần đây cháu không đến công ty?"
Thẩm Hàm Chi khẽ gật đầu. Tập đoàn Phạm Thị cũng có thể được xếp vào top 10 của thành phố Nam Độ, nhưng vẫn kém hơn tập đoàn Thẩm thị. Phạm Nhất Phàm này trước đây chính là thích nguyên thân, chẳng qua nguyên thân chỉ có hứng thú với nữ omega, nên cô ấy không chú ý nhiều đến Phạm Nhất Phàm.
"Ừm, tôi và Tiểu Cẩn vừa mới kết hôn, tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy."
Thẩm Hàm Chi vẫn luôn nắm chặt tay Ôn Cẩn không buông ra.
Ánh mắt Phạm Thanh Nguyên hướng về Ôn Cẩn, trong mắt tràn đầy bất mãn, "Hàm Chi, hai nhà chúng ta cũng là thế giao, thời điểm cha cháu vẫn còn, cha cháu và ta là bạn thân, chú cũng phải khuyên nhủ cháu một câu, người trẻ tuổi vẫn là nên đặt sự nghiệp lên hàng đầu, hơn nữa Ôn gia đã bị cô lập rồi, chuyện kết hôn gì đó cháu chơi đùa một chút thì không sao, chẳng lẽ còn có thể coi là thật sao?"
Ôn Cẩn nắm chặt tay Thẩm Hàm Chi, nàng có chút sợ hãi. Những người này cũng dùng ánh mắt giống như Ôn Hân và Ôn Khải nhìn nàng. Trong ánh mắt đều là sự khinh thường mình, hơn nữa bọn họ nói như vậy là có ý gì, không muốn chị và nàng ở bên nhau sao?
Thẩm Hàm Chi liếc nhìn Ôn Cẩn, mỉm cười với Ôn Cẩn, lúc này mới đem ánh mắt chuyển đến trên người của Phạm Thanh Nguyên, lạnh lùng nói: "Trong thành phố Nam Độ này không có ai có tư cách giảng đạo cho tôi. Phàm tổng có thời gian vẫn là nên quan tâm đến con trai của mình đi, đừng có đứng ở trước mặt tôi cậy già lên mặt. Vốn dĩ tôi không muốn mảnh đất ở phía nam thành phố, bất quá nếu Phạm tổng đã rảnh rỗi như vậy, thật ra tôi muốn thành lập một đội dự án để cạnh tranh một chút."
Nụ cười trên khuôn mặt của Phạm Thanh Nguyên đông cứng lại. Danh tiếng trước đây của Thẩm Hàm Chi không tốt, nhưng cô ấy còn bận tâm đến ông nội, nên cô ấy cũng sẽ không quá cứng rắn với những người như họ, tại sao toàn bộ con người cô ấy lại thay đổi sau khi kết hôn?
Phạm Thanh Nguyên nghiến răng cố nở nụ cười: "Thẩm tổng nói đùa rồi, ai dám giảng đạo cho ngài? Được rồi, Nhất Phàm và tôi còn có việc phải làm, chúng ta xin phép rời trước."
Tập đoàn Phạm Thị đã để mắt tới mảnh đất phía nam thành phố từ lâu và đã đạt được thỏa thuận ngầm với Thẩm thị rằng Thẩm thị sẽ không can thiệp vào. Hắn không muốn mất đi miếng mỡ này vì những lời nói không hay của mình.
Sau khi đuổi Phạm Thanh Nguyên đi, Thẩm Kiến Tài và Thẩm Kiến Thiết không còn muốn đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Hàm Chi nữa.
"Hàm Chi, con và Tiểu Cẩn cứ đi dạo đi. Chú hai của cháu và chú còn có việc phải làm, chúng ta đi nơi khác trước." Nói xong, Thẩm Kiến Tài kéo Thẩm Kiến Thiết đi.
Không có những con ruồi phiền toái này, tâm tình của Thẩm Hàm Chi mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, buông tay cô bé ra, ôm cô bé vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: "Thỏ cho của chị đừng có không vui, chị đã đuổi hết đám ruồi phiền toái này rồi."
Cô bé cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi nhìn thấy Thẩm Hàm Chi vẫn nhẹ nhàng dỗ dành mình, nhưng khi nhớ tới người nhà của Thẩm Hàm Chi vừa rồi cũng có mặt trong đó, cô bé lo lắng hỏi: "Chị, chú của chị hình như không có thích em."
"Không có việc gì, em không cần phải xem họ như chú đâu, họ chỉ là hai con sâu mọt hút máu mà thôi, cả hai đều không phải là người tốt. Không cần phải quan tâm họ nói gì, em là vợ của chị và chị mới là người thân thiết nhất của em." Thẩm Hàm Chi nhẹ nhàng giải thích.
Ôn Cẩn nghe Thẩm Hàm Chi nói như vậy, trên mặt hiện lên một nụ cười. Nàng lại có chút muốn ôm Thẩm Hàm Chi, nhưng mà ở đây có quá nhiều người, cô bé cảm thấy xấu hổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!