Chương 33: (Vô Đề)

"Ngoan nào, giáo viên sẽ tới đây sớm thôi." Thẩm Hàm Chi xoa đầu cô bé, nhẹ nhàng dỗ dành.

Cô bé rầm rì xê dịch về phía Thẩm Hàm Chi, sau đó gối đầu lên trên đùi của Thẩm Hàm Chi, ủy khuất mà nhìn chăm chú vào Thẩm Hàm Chi: "Chị, chị không dạy em sao?"

"Chị không bằng hệ thống giáo viên chuyên nghiệp dạy học, có giáo viên dạy em, không được mấy tháng là em đã hoàn toàn có thể thích ứng với cuộc sống bên ngoài." Thẩm Hàm Chi nhẹ nhàng dùng ngón tay cái vuốt ve lúm đồng tiền của cô bé, nhẹ nhàng nói.

"Dạ." Cô bé rầm rì một tiếng, lại rúc vào trong ngực Thẩm Hàm Chi.

Thẩm Hàn Chi mỉm cười nhìn thỏ con trong lòng đang làm nũng với mình, cố ý trêu chọc: "Muốn chị ôm em đi rửa mặt sao?"

Cô bé rầm rì hai tiếng, nhưng vẫn cảm thấy xấu hổ, ngoan ngoãn đứng dậy, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Thẩm Hàm Chi: "Em tự mình đi."

"Được, vậy chị ở đây đợi em." Thẩm Hàm Chi cười lắc đầu.

Tâm trạng của cô bé thật sự rất tốt, dù sao thì hôm nay chị vẫn chưa có bắt nạt nàng đâu, chờ sau khi chị bắt nạt mình, nàng chỉ cần bám lấy chị và làm nũng là xong.

Thẩm Hàm Chi đợi một lúc, sau khi thỏ con đã rửa mặt, tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ váy trắng tinh dài đến thắt lưng, dù sao thì chẳng bao lâu nữa sẽ có giáo viên đến dạy cho nàng, cho nên nàng không thể mặc đồ ngủ.

Thẩm Hàm Chi vẫy tay với cô bé: "Được rồi, đi ăn sáng thôi."

Cô bé đi phía sau Thẩm Hàm Chi xuống lầu, nhóm người Dương Mạn đã chuẩn bị món bánh bao cua nhân súp cho bữa sáng. Cô bé vốn dĩ vẫn còn có chút chưa tỉnh ngủ, nhưng sau khi ăn một miếng bánh bao cua đã bị đánh thức bởi mùi thơm ngon của bánh bao, đôi mắt của nàng đều sáng lên, "Chị ơi, món này ngon quá."

"Ngon thì ăn nhiều một chút, chị muốn nuôi thỏ con cho mập mạp." Thẩm Hàm Chi khẽ cười nói.

"Mới không cần quá mập." Cô bé lẩm bẩm lầm bầm phản bác.

Đôi mắt của Thẩm Hàm Chi hơi cong lên, rất tốt, thỏ con của cô đã không còn ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ như lúc mới đến đây, bây giờ thậm chí còn tranh luận với cô.

Ăn sáng xong, Thẩm Hàm Chi cùng Ôn Cẩn ở phòng khách đợi một lát, giáo viên dạy học cho Ôn Cẩn cũng tới.

"Thẩm tổng, tôi đến đây để làm giáo viên cho Ôn tiểu thư. Tôi tên là LuLục Văn Trúc." Người nói là một Omega có vẻ ngoài dịu dàng. Cô ấy mặc một chiếc váy hoa màu nhạt, giữa hai lông mày mang theo chút mỉm cười và mái tóc của cô ấy buông xõa một cách ngẫu nhiên sau đầu, thoạt nhìn là một người rất dễ nói chuyện.

"Xin chào, vậy Tiểu Cẩn đành phải nhờ vào cô rồi. Trợ lý của tôi hẳn là đã nói với cô rồi, cô cần phải dạy cho em ấy từ những điều cơ bản nhất. Thật sự làm phiền cô, cô Lục." Thẩm Hàm Chi mỉm cười nói.

"Không sao, tôi sẽ giúp Ôn tiểu thư nhanh chóng nắm vững những kiến thức này. Thẩm tổng yên tâm." Lục Văn Trúc mỉm cười với Thẩm Hàm Chi, sau đó nhìn Ôn Cẩn cười.

"Em sẽ học tập chăm chỉ." Cô bé vẫn cảm thấy có chút lo lắng khi gặp người lạ nên, hai bàn tay nắm chặt vào nhau.

"Được rồi, vậy để Tiểu Cẩn đưa cô đến thư phòng, cô Lục, ở nơi này của tôi có phòng dành cho khách, buổi trưa ở lại cùng chúng ta ăn cơm, sau đó nghỉ ngơi ở phòng dành cho khách, bằng không tôi sợ cô sẽ không được nghỉ ngơi tốt, nếu cứ phải đi qua đi lại." Thẩm Hàm Chi suy nghĩ rồi nói.

"Vậy tôi đành làm phiền Thẩm tổng." Lục Văn Trúc cười nói.

Lục Văn Trúc từng là giáo viên tại một cơ sở đào tạo ở thành phố Nam Độ. Vì tính tình tốt và dạy giỏi nên dần dần trở nên nổi tiếng nên cô đã nghỉ việc ở cơ sở và bắt đầu làm việc một mình. Mặc dù là làm một mình, những người tìm đến cô dạy kèm cũng có rất nhiều. Lần này cô vừa kết thúc khóa học với người chủ cũ. Mức lương mà Thẩm Hàm Chi đưa ra rất cao nên Lục Văn Trúc đã quyết định chọn nơi này.

"Ôn tiểu thư, vậy chúng ta đi thư phòng đi." Lục Văn Trúc mỉm cười với Ôn Cẩn, cố gắng bày tỏ sự thân thiện của mình. Cô có thể cảm nhận được người trước mặt có vẻ có chút khẩn trương.

"Cô Lục, cô cứ gọi em là Tiểu Cẩn, chúng ta đi thôi." Cô bé ngượng ngùng nói. Người giáo viên này hình như cũng không tệ lắm?

"Được." Lục Văn Trúc mỉm cười đáp lại.

Lục Văn Trúc cũng có lý thuyết dạy trẻ của riêng mình. Cô chuẩn bị dạy ghép vần vào buổi sáng và dạy toán vào buổi chiều.

Lục Văn Trúc rất kiên nhẫn và hướng dẫn cô bé học đi học lại cách ghép vần. Bởi vì người trưởng thành có năng lực hiểu biết tại chỗ, cho nên về cơ bản, Ôn Cẩn có thể nhận ra tất cả Bính âm vào buổi sáng, nhưng sau đó sẽ kết hợp các Bính âm lại với nhau để đánh vần. Đọc được mới là mấu chốt, cho nên Lục Văn Trúc không vội, chuẩn bị lát nữa sẽ dạy.

Gần 12 giờ trưa, hai người mới ngừng học, thấy đã gần đến giờ, Thẩm Hàm Chi lên lầu gọi người. Cô gõ nhẹ cửa mấy cái rồi nói: "Tiểu Cần, cô Lục, đã đến giờ ăn cơm rồi. Ăn xong nghỉ ngơi một lát rồi hãy tiếp tục."

Lục Văn Trúc đi tới mở cửa, cười nói: "Được rồi, Tiểu Cẩn học rất nhanh, trong một buổi sáng, em ấy cơ bản đã nhận ra bính âm."

"Thật sao?" Thẩm Hàm Chi mỉm cười nhìn cô bé, thấy cô bé cũng đang nhìn mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!