Chương 9: (Vô Đề)

Tô Kinh Mặc cảm thấy ánh mắt của mình có chút không tự chủ nhìn đăm đăm vào tờ hợp đồng.

Vừa có tiền lại vừa có nhà, đây chẳng phải là thứ mà hiện tại cậu mong muốn nhất sao? Mà chuyện Phó Thanh Hoài cần cậu làm, là trong lúc thực hiện hợp đồng, cậu phải ở cùng trong một căn nhà với anh, hơn nữa mỗi khi trời tối đều phải trở về ngủ trong căn nhà này.

Tô Kinh Mặc chớp chớp đôi mắt, tuy rằng cậu không quá rõ rốt cuộc là vì sao Phó Thanh Hoài lại làm như vậy, nhưng nếu đây là do Phó Thanh Hoài yêu cầu, hơn nữa yêu cầu này cậu cũng có thể làm được, vậy thì cậu không thể nuốt lời với những gì chính mình đã cam kết trước đó.

Huống chi, dù nhìn thế nào, đối với cậu mà nói, tờ hợp đồng này chỉ có lợi mà không có hại.

Nghĩ tới đây, Tô Kinh Mặc ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thoạt nhìn có chút ngoan ngoãn về phía Phó Thanh Hoài: "À ừm... Phó tiên sinh, tôi nên kí tên ở đâu đây?"

Phó Thanh Hoài cũng không bất ngờ khi Tô Kinh Mặc sẽ đồng ý điều kiện của anh.

Dù sao từ biến động giá trị cảm xúc của Tô Kinh Mặc ngày hôm nay, có thể thấy được cậu đang rất không muốn phải tiếp tục sống ở nơi ở hiện tại, vả lại tạm thời Tô Kinh Mặc không đủ tiền bạc để đổi một nơi ở mới.

Phó Thanh Hoài lật hợp đồng đến trang cuối cùng, bảo Tô Kinh Mặc kí tên của cậu xuống kế bên chữ kí đã kí trước đó của anh.

Một giây sau khi Tô Kinh Mặc kí tên xong, Phó Thanh Hoài lập tức nghe được trong đầu vang lên âm thanh của hệ thống: [Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành mong muốn mới nhất của Tô Kinh Mặc! Bước tiếp theo, trong vòng 24 giờ, xin kí chủ nhanh chóng tiến hành sống chung hợp pháp với Tô Kinh Mặc.]

Hợp đồng được in thành hai bộ, sau khi Tô Kinh Mặc cất kĩ hợp đồng, cậu vốn cho rằng Phó Thanh Hoài sẽ lập tức rời đi, nào ngờ sau khi tất cả món ăn đã gọi được đưa lên, anh vẫn không hề có ý muốn rời đi, hơn nữa anh còn cùng cậu ăn xong bữa tối.

"Tôi đưa cậu về nhà." Sau khi thấy Tô Kinh Mặc đặt đũa xuống, Phó Thanh Hoài vô cùng tự nhiên đưa ra đề nghị này.

Từ quán trà này về cư xá của cậu kì thật cũng chỉ cách hai trạm xe, cho dù ngồi xe buýt cũng chỉ cần thời gian chừng mười phút.

Nhưng Tô Kinh Mặc rất thức thời không nói ra sự thật này mà chỉ im lặng đi theo sau lưng Phó Thanh Hoài, cùng anh đi xuống cầu thang.

Sau khi hai người xuống lầu, người vốn đang ngồi ở một bàn xéo phía sau bàn của họ, vẫn luôn dùng thực đơn để che mặt, cuối cùng cũng đặt thực đơn xuống, khuôn mặt lộ ra đằng sau thực đơn chính là Hứa Bồi Nhiên.

Biểu cảm trên mặt Hứa Bồi Nhiên lúc này thoạt nhìn có chút dữ tợn, tròng trắng trong mắt cậu ta vì đố kị đến mức bốc lửa mà tràn ngập tơ máu.

Cậu ta đã sớm biết người đàn ông đi cùng với Tô Kinh Mặc hẳn sẽ có tướng mạo khá tốt, nhưng cậu ta chưa từng nghĩ đến gương mặt của Phó Thanh Hoài sẽ lại đẹp trai đến mức này.

Dù là bên trong giới giải trí, muốn tìm ra một nam minh tinh có bộ dạng như Phó Thanh Hoài cũng rất khó khăn.

Huống chi từ trên người của Phó Thanh Hoài còn mang theo sự cao quý được bồi dưỡng từ cuộc sống an nhàn sung sướng khi còn bé.

Vì sao Tô Kinh Mặc có thể tìm được kim chủ ưu tú đến vậy, hơn nữa người đàn ông ưu tú như vậy lại còn kí hợp đồng hôn nhân với cậu.

Bàn tay nắm thực đơn của Hứa Bồi Nhiên càng ngày càng dùng sức, tờ thực đơn mỏng manh trong tay nhanh chóng bị bóp nhăn đến mức không còn nhìn ra hình dáng.

Bên kia, Tô Kinh Mặc lại lần nữa ngồi xuống bên cạnh Phó Thanh Hoài.

Vừa đóng cửa xe lại, cậu chợt nghe Phó Thanh Hoài dùng giọng nói bình thản nói với tài xế ngồi đằng trước đang khởi động xe: "Lát nữa cậu nhớ chạy chậm thôi."

"Vâng, Phó tổng."

Tài xế không hề dị nghị, sau khi nổ máy lập tức vô thức thả chậm tốc độ.

Phó Thanh Hoài nhìn ra bên ngoài xe, ý thức lại tập trung vào màn hình đếm ngược thời gian ở cùng một chỗ với Tô Kinh Mặc mà hệ thống biểu thị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!