Giữa tiếng người ồn ào trong khu biểu diễn hải dương, mọi ánh mắt đều dồn vào chiếc bể pha lê khổng lồ phía trước, nơi những chú cá heo đang biểu diễn điêu luyện theo hiệu lệnh của huấn luyện viên. Nhưng trong mắt Phó Thanh Hoài lúc này, anh chỉ nhìn thấy chàng trai bên cạnh và dáng vẻ của cậu. Trong đôi mắt màu hổ phách trong trẻo kia, bóng dáng anh phản chiếu rõ ràng; còn trong ánh nhìn ấy, chỉ toàn sự quan tâm không hề giấu giếm dành cho anh.
Phó Thanh Hoài thực ra đã sớm nhìn thấy gia đình nhỏ ở cách đó không xa, nhưng anh không mấy để tâm. Có thể hồi bé anh từng ngưỡng mộ những đứa trẻ được cha mẹ chở che, nhưng giờ đây, với anh quan trọng nhất là ông nội và chàng trai trước mắt này.
Anh trở tay nắm trọn bàn tay Tô Kinh Mặc trong lòng bàn tay mình, ánh mắt đen như mực chuyên chú nhìn lại, giọng trầm thấp như hứa hẹn: "Được, vậy em phải nhớ giữ lời đấy."
[ Aaaaaa, mọi người ơi, nếu thế này mà không gọi là tình yêu thì gọi là gì nữa! ]
[ Trời đất ơi, tôi xem livestream mà tưởng đang coi phim thần tượng ấy ]
[ Thôi mà, show này vốn cũng kiểu có biên kịch rồi, các bà còn tin thật cái cặp này làm gì ]
Ngay khi bình luận đang chuẩn bị cãi nhau vì màn "hắc" rõ ràng, vài dòng đạn bình đột nhiên trôi qua, lập tức thu hút mọi sự chú ý:
[ Tôi từng ngồi hàng ghế đầu chỗ này, đúng lúc bị cú sóng kia tạt cho sững người ]
Dù vẫn đang để tâm đến Tô Kinh Mặc, Phó Thanh Hoài vẫn kịp nhận ra cảm giác bất thường từ phía sau.
Ánh mắt anh khựng lại, theo phản xạ, anh lập tức kéo Tô Kinh Mặc vào lòng.
"Rầm!"
Một làn sóng nước trắng xóa tạt thẳng vào lưng Phó Thanh Hoài. Phần lớn nước bị anh chắn lại, chỉ còn vài giọt bắn sang làm ướt quần áo Tô Kinh Mặc.
"Phó tiên sinh, anh có muốn ra ngoài đổi quần áo không?"
Tô Kinh Mặc lúc này mới hiểu chuyện gì xảy ra: ngồi hàng đầu nhìn rõ thật nhưng nguy cơ bị ướt cũng cao nhất.
"Không sao. Đợi chút nữa cũng được."Phó Thanh Hoài liếc đồng hồ, giọng bình thản:"Còn năm phút nữa là kết thúc rồi."
Tô Kinh Mặc nhìn bộ vest của Phó Thanh Hoài gần như ướt sũng, mái tóc trước vốn được vuốt gọn giờ cũng rũ xuống từng sợi dính trên trán. Nghĩ đến thể trạng của anh, cậu không chịu được nữa, kéo anh đứng dậy:"Chỉ còn năm phút thôi, không xem cũng được."
[ Nhìn kìa, Phó tổng che chở Tô Tô còn Tô Tô sốt ruột kéo Phó tổng ra… bảo giả CP sao nổi nữa? ]
Tô Kinh Mặc định đưa Phó Thanh Hoài ra ngoài tìm cửa hàng quần áo để thay, thì anh chàng nhiếp ảnh gia theo sau từ nãy giờ đột nhiên đưa tới hai túi giấy:"Đây là trang phục đạo diễn chuẩn bị cho hai anh tối nay, hai anh thay luôn hai bộ này là được."
[ Tôi nói rồi mà, nhớ rõ lần trước ngồi chỗ này là phát áo mưa cho khách, hóa ra chương trình cố tình tạo "plot twist" ở đây ]
Tô Kinh Mặc không còn tâm trí để suy nghĩ vì sao buổi tối còn phải thay quần áo. Cậu dẫn Phó Thanh Hoài đi theo nhân viên vườn bách thú và vào phòng thay đồ chuẩn bị sẵn cho du khách.
"Phó tiên sinh, anh vào trước thay đi. Nếu có gì không thoải mái, nhớ phải nói với em nhé."
Từ sau lần Phó Thanh Hoài bị ngã ngựa và phát bệnh, mấy hôm nay Tô Kinh Mặc gần như quên mất anh từng yếu thế nào… hoặc cũng có thể là cậu cố tình không muốn nhớ. Nhưng vừa rồi, khi nhận ra anh có thể bị cảm lạnh, những ký ức đó lại ùa về, khiến Tô Kinh Mặc sợ hãi anh sẽ lại gục ngã trước mặt mình và càng sợ anh sẽ giống như trong sách viết, vì bệnh tật mà rời bỏ cậu.
Phó Thanh Hoài cũng rõ ràng thấy nét bất an trong mắt Tô Kinh Mặc. Anh liếc nhanh mấy nhiếp ảnh gia đang đứng cách vài bước, rồi nhanh như chớp mở cửa phòng thay đồ, kéo luôn Tô Kinh Mặc vào cùng.
Bị nhốt ngoài cửa, khán giả livestream:
[ ????? ]
[ Phó tổng, biết anh ở trong đó nhé, dám kéo Tô Tô vào thì dám mở cửa đi nào! ]
Tô Kinh Mặc chưa kịp phản ứng đã bị kéo vào, tiếp theo cậu bị anh ép nhẹ lên cánh cửa, ngơ ngác nhìn anh trước mặt: "Phó… Phó tiên sinh?"
Phó Thanh Hoài hơi cúi mắt xuống, đưa bàn tay khớp xương rõ ràng ra, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Kinh Mặc như dỗ một con thú nhỏ đang bất an, rồi cúi xuống khẽ hôn lên trán cậu.
"Kinh Mặc, em đừng lo cho sức khỏe của anh. Anh sẽ ổn. Sau khi chương trình kết thúc, có cơ hội anh sẽ nói cho em nghe mọi chuyện." Anh không muốn để Tô Kinh Mặc biết bệnh của mình khó chữa và không muốn cậu vì thế mà gánh nặng anh chỉ hy vọng cậu chủ động tiếp nhận mình.
Tô Kinh Mặc không nhớ rõ mình ra khỏi phòng thay đồ khi nào. Cậu đưa tay chạm lên trán mình, nhìn cánh cửa phòng thay đồ đã khép lại. Không biết có phải vì lời hứa vừa rồi hay không mà lòng cậu bỗng bình yên hẳn. Nếu Phó tiên sinh đã hứa, cậu sẽ tin anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!