Nhưng hôm nay đoàn phim bất ngờ gửi tin nhắn, nói rằng họ đã tìm được người phù hợp hơn – chính là Hứa Bồi Nhiên, người ở cùng phòng với cậu.
Tô Kinh Mặc tránh lan can cầu thang bong gần hết lớp sơn màu đen, lộ lớp rỉ sét đỏ, rồi nhanh chóng đi lên tầng ba. Đứng ở hành lang, cậu nghe tiếng nhạc từ phòng bên trái, đủ để đoán người trong phòng đang cực kì sung sướng. Tiếng mở cửa của cậu chẳng đáng kể, nhưng vừa bước vào phòng, thanh niên đang ngồi trên ghế salon lập tức quay đầu nhìn.
"Tô Kinh Mặc, cậu về rồi à?" Thanh niên trạc tuổi cậu, gương mặt trang điểm đậm, càng thêm yêu dã. Một tia ghen ghét vụt qua mắt cậu ta, nhưng ngay sau đó là cảm giác đắc ý – cậu ta vừa cướp được vai diễn của Tô Kinh Mặc.
Tô Kinh Mặc hơi nheo mắt, đáp: "Đương nhiên là không vui bằng người đã cướp vai diễn của người khác rồi."
Hứa Bồi Nhiên không thấy thẹn, thậm chí kéo cổ áo thun rộng xuống lộ vết đỏ dưới da, giương khóe môi đắc ý: "Có thể giành vai nào chẳng phải do năng lực bản thân sao? Đạo diễn hài lòng về tôi, còn hứa cho thêm cảnh quay."
Tô Kinh Mặc nhìn dấu vết rõ ràng trên người Hứa Bồi Nhiên, hiểu ngay cách cậu ta cướp vai. Ngày hôm qua, ánh mắt đạo diễn nhìn cậu không đúng, khiến cậu khó chịu. Hôm nay đến đoàn phim, vừa bước tới đã bị thông báo nhân vật đã trao cho Hứa Bồi Nhiên. Nhưng giờ nhìn dấu vết này, ấm ức trước đó tan biến. Ngay cả khi cậu giữ vai diễn, nếu biết đạo diễn kiểu này, cậu cũng sẽ tránh xa đoàn phim.
Hứa Bồi Nhiên muốn thấy cậu tức giận, không ngờ Tô Kinh Mặc lại cong môi đỏ nhạt, nở nụ cười: "Bản thân cậu vui là được."
Cậu lướt thẳng qua ghế salon, đi về phòng. Hứa Bồi Nhiên thấy vậy, bỗng phiền lòng, cao giọng phía sau: "Cậu giả bộ thanh cao gì! Nếu gặp cơ hội hot, chắc cậu c** đ* còn nhanh hơn tôi đấy!"
Tô Kinh Mặc đóng cửa phòng, không đáp lại. Lấy điện thoại, nhìn số tiền trong ngân hàng chỉ mới bốn con số, thở dài. Ngay cả đôi mắt mèo màu hổ phách cũng hiện vẻ uể oải: "Rốt cuộc khi nào mình mới kiếm được nhiều tiền hơn đây?"
Nếu không phải đã trả bốn tháng tiền phòng, cậu hẳn chẳng muốn ở chung với Hứa Bồi Nhiên nữa. Nghĩ tới việc phải sống chung với người như vậy, tâm trạng Tô Kinh Mặc bỗng hậm hực.
[Ting! Kiểm tra cho thấy cảm xúc của Tô Kinh Mặc đang chập chờn kịch liệt, giá trị hạnh phúc giảm 16 điểm, hiện tại: 60.][Nhắc nhở: Tô Kinh Mặc buồn chán về người thuê cùng phòng, cần nơi ở mới, hy vọng kiếm nhiều tiền hơn.][Xin kí chủ chú ý, giá trị hạnh phúc sắp giảm dưới ngưỡng an toàn! Đề nghị kí chủ hoàn thành mong muốn của Tô Kinh Mặc nhanh nhất có thể để tăng giá trị hạnh phúc, tránh trừng phạt!]
Đột nhiên, âm thanh máy móc vang lên trong đầu, bàn tay Phó Thanh Hoài đang phê duyệt tài liệu khựng lại một chút.
Mấy ngày qua, hầu như mỗi ngày Phó Thanh Hoài đều thỉnh thoảng nghe thấy âm thanh máy móc vang lên trong đầu. Nhờ âm thanh đó, dù không muốn, anh cũng buộc phải nắm rõ trạng thái cảm xúc của Tô Kinh Mặc như nhìn vào lòng bàn tay.
Nhận được vai diễn mới, Tô Kinh Mặc sẽ vui vẻ, giá trị hạnh phúc tăng. Không được chọn, cậu sẽ chán nản, giá trị hạnh phúc hạ. Nhận lương, dù ít, cậu sẽ mừng rỡ; đối mặt với người thuê cùng phòng khác thường, cậu sẽ buồn bực...
Âm thanh máy móc thỉnh thoảng vang lên, nhưng không ảnh hưởng gì đến công việc hay sinh hoạt hàng ngày của Phó Thanh Hoài. Vì vậy, anh cũng không quá để tâm. Hôm nay cũng vậy, anh định tiếp tục cúi đầu làm việc, mặc kệ âm thanh đó. Chỉ cần cảm xúc của Tô Kinh Mặc hòa hoãn, giá trị hạnh phúc sẽ tăng trở lại.
Nhưng chợt, trong đầu anh vang lên một tiếng cảnh báo ngắn:
Tích——! Cảnh cáo! Giá trị hạnh phúc của Tô Kinh Mặc giảm 1 điểm, hiện tại: 59. Giá trị hạnh phúc đã thấp hơn 60!
Chú ý: Khi thấp hơn 60, giá trị hạnh phúc không thể tự động tăng lại! Xin kí chủ hoàn thành mong muốn của Tô Kinh Mặc trong vòng 6 giờ. Hơn nữa, phải sống chung hợp pháp với cậu từ ba tháng trở lên. Mỗi ngày từ giờ trở đi, hai người phải ở chung hơn ba tiếng mới có thể giải trừ hạn chế.
Cảnh cáo: Hệ thống sẽ tiến hành trừng phạt kí chủ lần đầu, kéo dài một giờ.
Lần nữa thân thiện nhắc nhở: Xin kí chủ nhanh chóng hoàn thành mong muốn của Tô Kinh Mặc!
Phó Thanh Hoài nhíu mày. Chưa kịp suy nghĩ, tiếng gõ cửa vang lên.
"Mời vào."
Nữ thư kí ăn mặc khéo léo mở cửa nhưng không tiến vào, đứng cung kính tại cửa: "Phó tổng, sắp đến cuộc hẹn giữa ngài và Phương tổng của Bất động sản Thịnh Thế. Tôi đã sắp xếp xe giúp ngài. Ngài có xuất phát ngay không ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!