Người đàn ông đứng trước mặt cậu có gương mặt không còn vẻ đẹp sắc bén thường thấy nữa. Hàng lông mi dày khẽ rũ xuống, nửa che đôi mắt phượng dài hẹp, khiến anh thoáng như mang theo nét yếu đuối. Chính vì bình thường anh luôn tự tin, chững chạc nên lúc này để lộ ra một thoáng yếu mềm như vậy lại càng khiến người ta muốn che chở cho anh nhiều hơn.
Tô Kinh Mặc trước nay chưa từng thấy Phó Thanh Hoài có biểu cảm như thế, lại nghe anh nhắc đến chuyện cha mẹ đã mất, cậu theo bản năng chỉ muốn xua đi nỗi buồn ấy. Cậu lập tức lấy quyển sổ tay hướng dẫn tham quan mà nhân viên vừa đưa lúc nãy, rồi nói với anh:"Chưa từng đến cũng không sao, em có thể dẫn anh đi dạo cùng."
Tô Kinh Mặc thấy Phó Thanh Hoài vẫn hơi rũ mi mắt xuống, ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt trông cũng như tối lại. Cậu chẳng còn để ý việc đang livestream nữa, trong lòng chỉ muốn anh đừng nghĩ tới chuyện buồn. Cậu vươn tay ra nắm lấy tay Phó Thanh Hoài, còn khẽ bóp nhẹ, để anh tập trung vào mình.
"Phó tiên sinh, chúng ta cùng vào trong nhé?"
Phó Thanh Hoài cảm nhận bàn tay mình bị cậu nắm nhẹ, đôi mắt thoáng lóe lên một tia ngạc nhiên. Với tính cách kín đáo và ngượng ngùng của cậu thanh niên, dám làm vậy ngay trong buổi phát sóng trực tiếp quả là nằm ngoài dự đoán của anh. Nhưng chính vì thế mà càng chứng minh, trong lòng Tô Kinh Mặc thực sự có anh.
[ Trời ạ, Tô Tô vẫn bị Phó tổng "diễn" cho xem rồi ]
[ Rõ rồi, chỉ cần diễn hay thì mới có được "vợ" xinh đẹp ]
[ Không không không, còn phải đẹp trai nữa. Xấu mà diễn thì chỉ gọi là "diễn dở" thôi ]
[ Đừng công kích ngoại hình người ta [icon chó] ]
Ban đầu Tô Kinh Mặc nghĩ trước bao người đang xem livestream mà mình dám nắm tay Phó Thanh Hoài như vậy thì chắc sẽ ngượng ngùng lắm. Nhưng ngay khi hai bàn tay chạm nhau, tim cậu đập nhanh hơn một nhịp, lại không muốn buông ra. Cậu thậm chí còn thấy vui vui, như thể cuối cùng cũng có thể làm được một điều nhỏ nhoi cho Phó tiên sinh.
Bấy lâu nay, vẫn là Phó tiên sinh hết lòng giúp đỡ cậu. Giờ đây, cậu cũng muốn mình có thể làm anh vui hơn một chút.
Trong phòng khách rộng, Tô Thần ngả người dựa vào sofa mềm, tay cầm chắc điện thoại. Trên màn hình đang phát trực tiếp chương trình "Hương vị tình yêu".
Ngay khi biết Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài tham gia show này, Tô Thần đã chú ý theo dõi. Dù trước đó đã xin được WeChat của Tô Kinh Mặc nhưng cậu vẫn không liên lạc được. Không hiểu sao, cậu vẫn cứ muốn theo dõi tin tức về Tô Kinh Mặc. Cậu tự nhủ là để tìm cách giúp Tô Kinh Mặc hòa giải với dì và dượng mấy hôm nay nhìn hai người họ tiều tụy thấy rõ.
Nhưng lúc này, nhìn cách Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài ở bên nhau trên màn hình, Tô Thần không khỏi mở to mắt. Bình thường Phó Thanh Hoài thật sự đối xử với Tô Kinh Mặc như thế sao? Trong ấn tượng của Tô Thần, vị "chú nhỏ" này chưa bao giờ giống như trong livestream: nhẹ nhàng, gần gũi đến vậy.
Đang mải xem, Tô Thần chợt nghe sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc: "Thần Thần, con đang xem gì thế?"
Cậu quay lại, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, tuấn tú với đôi mắt xanh biếc bước từ ngoài phòng khách vào. Dù tuổi đã cao, nhưng sống sung túc nhiều năm nên ngoài vài nếp nhăn nơi khóe mắt, ông vẫn toát lên vẻ chín chắn và tao nhã.
Tô Thần mừng rỡ kêu: "Ba ba, hôm nay sao ba về sớm vậy?"
"Việc công ty xử lý xong sớm nên ba về nhà luôn."Kiều Nạp·Duer đi tới phía sau Tô Thần, định như thường ngày đưa tay xoa đầu con trai thì chợt liếc thấy hình ảnh trên màn hình điện thoại. Bàn tay ông khựng lại giữa không trung.
Ông nhìn người trên màn hình thật lâu rồi mới khẽ hỏi:"Thần Thần, người này là ai?"
Tô Thần hơi ngạc nhiên vì ba mình hỏi vậy. Cậu nhìn lại màn hình có hình Tô Kinh Mặc rồi đáp: "Ba ba chưa gặp anh ấy sao? Đây là an trai của con Tô Kinh Mặc đó."
"Tô Kinh Mặc…"
Kiều Nạp·Duer khẽ lặp lại cái tên, nhìn chằm chằm đôi mắt màu hổ phách trên màn hình giống hệt Tô Hi và cảm nhận một sự thân quen khó tả. Ông nhìn thêm vài phút, sau đó mới thu ánh mắt lại, trầm tư một lát rồi nói: "Thần Thần, ba vừa nhớ công ty còn vài việc cần xử lý, tối nay con tự ăn cơm nhé."
"Vâng ạ."
Tô Thần không nghĩ nhiều, đợi ba rời khỏi rồi lại tiếp tục cúi đầu xem livestream.
"Chắc giờ chúng ta chỉ còn chưa xem màn biểu diễn cá heo thôi."
Tô Kinh Mặc liếc qua quyển sổ hướng dẫn công viên trong tay, rồi quay sang Phó Thanh Hoài nói.
Phía trước hai người, không xa lắm chính là khu trình diễn hải dương trong sở thú.
Phó Thanh Hoài vốn không có ý định đặc biệt muốn đi đâu. Anh khẽ cúi mắt nhìn, từ lúc vào công viên đến giờ gần như tay chưa từng rời khỏi tay Tô Kinh Mặc. Khóe môi anh khẽ nhếch: "Được."
Tô Kinh Mặc kéo tay Phó Thanh Hoài theo dòng người bước vào nhà biểu diễn cá heo. Họ vừa vào đã được sắp chỗ ngay hàng ghế đầu tiên bên phải khán đài.
[ Vị trí này hả? Thôi thì chúc Tô Tô với Phó tổng may mắn vậy ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!