Sân bay Y quốc
Khoác chiếc áo gió đen, Phó Thanh Hoài bước ra khỏi máy bay, trên người còn nguyên vẻ mệt mỏi của chuyến công tác. Vừa định cúi đầu bật mạng điện thoại, trong đầu anh chợt vang lên tiếng cảnh báo quen thuộc của hệ thống:
"Cảnh báo! Đối tượng luyến ái Tô Kinh Mặc đang gặp khủng hoảng sự nghiệp nghiêm trọng. Thân ái ký chủ, đây là lúc anh thể hiện sức mạnh bạn trai. Chỉ cần giải quyết nguy cơ này, Tô Kinh Mặc có thể sẽ lại yêu anh thêm chút nữa.
Hiện tại điểm hạnh phúc: 91."
Từ khi công khai với Tô Kinh Mặc, hệ thống đã nâng mức hạnh phúc lên 90. Phó Thanh Hoài mơ hồ cảm thấy chỉ cần đạt 100 điểm, mình sẽ được một cơ thể hoàn toàn khoẻ mạnh. Điều khiến anh vui hơn cả là hệ thống đã gọi Tô Kinh Mặc là "đối tượng luyến ái" của anh.
Nhận thông báo, ánh mắt Phó Thanh Hoài trầm xuống. Anh đưa hành lý cho thư ký, bước sang một góc ít người, gọi điện cho trưởng bộ phận truyền thông của tập đoàn. Nghe xong toàn bộ diễn biến vụ việc, anh ra lệnh vài câu rồi mới cúp máy, tiếp đó lập tức gọi một cuộc khác.
Điện thoại đổ chuông hai lần thì được nhấc máy, giọng nam thân thiện vang lên: "Hi, Phó tổng, anh đến Y quốc rồi à?"
"Ừ, tôi vừa xuống máy bay. Lan Ni, xin lỗi cậu nhưng tôi có một yêu cầu hơi đường đột: chúng ta có thể dời buổi họp ngày mai sang hôm nay không?"
"Đương nhiên được, tôi lúc nào cũng sẵn sàng." Giọng bên kia ngừng lại, rồi tò mò hỏi: "Nhưng sao anh đột nhiên đổi lịch? Từ trước đến giờ anh không phải kiểu người thích phá vỡ kế hoạch."
Giữa dòng người tấp nập, Phó Thanh Hoài đứng thẳng, ánh hoàng hôn rọi lên khuôn mặt góc cạnh khiến anh càng thêm thu hút. Khách qua đường ai nấy đều bị hút mắt bởi dáng vẻ quá mức đẹp trai ấy.
Anh cười nhẹ: "Bởi vì người tôi thích đang bị người khác bôi nhọ. Tôi muốn nhanh chóng quay về bên cạnh cậu ấy."
Y quốc vốn là một đất nước đậm chất lãng mạn. Nghe câu ấy, Lan Ni liền hiểu: "Ừ, những lúc như vậy chắc chắn phải ở cạnh người mình thương rồi."
Sau khi hẹn địa điểm gặp, Phó Thanh Hoài mở danh bạ nhìn tên Tô Kinh Mặc. Anh ngừng tay rất lâu, sợ rằng chỉ cần nghe giọng cậu, nếu có điều gì không ổn anh sẽ lập tức bỏ hết để bay về nước. Cuối cùng anh không gọi mà chỉ nhắn một tin: "Đợi anh, anh sẽ sớm về."
Ánh sáng mỏng đầu ngày len qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng tối. Tô Kinh Mặc chôn mình trong chăn suốt đêm, sắc mặt trắng bệch, quầng mắt xanh lơ vì thiếu ngủ.
Vừa chợp mắt chưa sâu, nghe tiếng động rất nhỏ ngoài phòng khách, cậu lập tức tỉnh lại. Nhớ hôm qua Trần Khang Nhạc có nói sẽ ghé qua, Tô Kinh Mặc ngạc nhiên vì sao giờ vẫn còn tờ mờ sáng mà anh đã tới.
Cậu xỏ dép, mở cửa định chào. Nhưng khi nhìn thấy người đang đứng trong phòng khách, cậu sững sờ, mắt mở to: "Phó tiên sinh… sao anh về rồi? Hôm nay anh còn có buổi họp ở Y quốc mà?"
Người đang đứng đó không phải Trần Khang Nhạc mà là Phó Thanh Hoài với vẻ mệt mỏi còn vương trên gương mặt. Anh vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, chỉ có vài nếp nhăn.
"Xin lỗi, anh đánh thức em à?" Phó Thanh Hoài vừa định cởi áo khoác treo lên móc, nghe tiếng Tô Kinh Mặc liền quay lại nhìn: "Buổi họp anh đã chuyển sang đêm qua. Anh cũng nhắn cho em rồi là sẽ về sớm."
Nhìn kỹ, anh lập tức nhận ra Tô Kinh Mặc trông tiều tụy dưới ánh đèn phòng khách. Anh bước nhanh tới, cúi đầu, nhíu mày: "Kinh Mặc, tối qua em không ngủ à?"
Tô Kinh Mặc vốn đã tắt điện thoại theo lời Trần Khang Nhạc để tránh làm phiền anh. Hôm nay nhìn thấy Phó Thanh Hoài, cậu mới nhận ra mình nhớ anh đến mức nào.
Cậu không kìm được nữa, duỗi tay ôm eo Phó Thanh Hoài, gục đầu vào ngực anh, giọng nghẹn ngào: "Phó tiên sinh… anh cho em ôm một lát được không?"
Phó Thanh Hoài hoàn toàn không kịp phản ứng, bất ngờ bị Tô Kinh Mặc ôm chặt. Sau một thoáng sững người, anh đưa tay ôm lấy eo cậu người đang chủ động lao vào ngực mình tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên cổ Tô Kinh Mặc, v**t v* mấy cái để trấn an: "Em muốn ôm bao lâu cũng được… Kinh Mặc, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo. Anh bảo đảm sau này em vẫn sẽ được tiếp tục diễn những vai mình thích."
Không ai hiểu rõ hơn Phó Thanh Hoài rằng chàng trai trong vòng tay anh yêu nghề diễn đến mức nào. Dù là ai đứng sau chuyện lần này, anh nhất định sẽ tìm ra và buộc họ phải trả giá thích đáng.
Ánh mắt Phó Thanh Hoài thoáng hiện một tia lạnh lẽo. Anh siết Tô Kinh Mặc chặt hơn, thầm nhủ sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương người mình đang ôm trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!