Chương 4: (Vô Đề)

Ánh mắt của Tô Kinh Mặc có chút phức tạp khi nhìn hơn mười tấm thẻ mà cậu đã tìm được trong phòng, dựa theo kí ức của nguyên chủ. Vừa rồi, để tính toán lại tất cả tài sản hiện có, cậu đã kiểm tra số tiền trong những tấm thẻ này.

Sau đó, Tô Kinh Mặc phát hiện rằng, dù nguyên chủ sở hữu rất nhiều thẻ, số tiền thực tế gửi trong ngân hàng chỉ còn hơn hai ngàn. Với số tiền này, e rằng ngay cả việc tự mình thuê một căn phòng cũng khó khăn. Chẳng trách sau khi bị Phó Thanh Hoài nhắm vào, nguyên chủ lại có thể chết đói ngoài đường trong thời gian ngắn như vậy.

Tô Kinh Mặc thở dài, cất tất cả thẻ ngân hàng lại. Mặc dù hiện tại hơi thiếu tiền, nhưng chỉ cần Phó Thanh Hoài không nhắm vào cậu như nguyên chủ, cậu chắc chắn có thể dựa vào bản thân sống tốt. Dù sao kiếp trước cậu cũng bắt đầu từ đóng vai phụ ở phim trường, sau đó mới trở thành nghệ sĩ tuyến một. Hiện tại, chỉ cần bắt đầu lại từ đầu.

Sau khi Phó Tử Nghiêu nhận tin từ cấp dưới, hắn lập tức vội vã tới khách sạn. Hắn định bảo nhân viên cưỡng ép phá cửa phòng Phó Thanh Hoài, nhưng cửa vốn đang đóng chặt lại được mở ra từ bên trong. Một người đàn ông vóc người thon dài bước ra. Trên người vẫn mặc bộ vest hồi tối hôm qua, có vài nếp nhăn, nhưng dưới gương mặt tuấn tú quý phái, bộ đồ trông như vừa được may đo hoàn hảo.

"Chú không sao chứ?" Phó Tử Nghiêu hỏi.

Nếu nhân viên phục vụ bị Tô Kinh Mặc sai đi bỏ thuốc hôm qua không chủ động kể lại, có lẽ giờ này Phó Tử Nghiêu vẫn không biết rốt cuộc chú mình đã trải qua chuyện gì. Nhưng giờ nhìn Phó Thanh Hoài đi ra, ngoài quần áo hơi nhăn, không có dấu hiệu bất thường nào. Thậm chí, Phó Tử Nghiêu còn thoáng cảm nhận hơi thở thỏa mãn trên người anh – điều khiến hắn tự hỏi, đây có phải là ảo giác không?

Đôi mắt đen nhánh của Phó Thanh Hoài lạnh nhạt quét nhìn Phó Tử Nghiêu rồi nói: "Kêu người đưa một bộ quần áo mới đến đây cho chú."

"Dạ vâng, thưa chú." Phó Tử Nghiêu vội truyền đạt yêu cầu cho cấp dưới, sau đó nhìn anh với ánh mắt ân cần: "Chú, cháu nghe nói tối qua Tô Kinh Mặc sai người bỏ thuốc vào ly rượu của chú. Chú thật sự không cần kiểm tra sức khỏe sao?"

"Không cần." Ngón tay Phó Thanh Hoài vô thức chạm vào túi quần, nơi có một tờ giấy gấp lại lặng lẽ nằm trong đó – chính là tờ giấy mà Tô Kinh Mặc để lại trên tủ đầu giường. Anh không rõ tại sao lại giữ tờ giấy, nhưng khi lấy lại tinh thần, anh cất nó vào túi.

Ngay lúc đó, âm thanh máy móc vang lên trong đầu Phó Thanh Hoài:

[Ting! Giá trị hạnh phúc của Tô Kinh Mặc giảm 5 điểm, giá trị hiện tại: 70.][Nhắc nhở: Tô Kinh Mặc sắp bị đuổi ra khỏi nhà họ Tô, gần như không còn tiền. Đề nghị kí chủ hỗ trợ tài chính cho nhóc đáng thương Tô Kinh Mặc để tăng giá trị hạnh phúc.]

Phó Thanh Hoài đứng im, không nói gì, chỉ nhìn tờ giấy trong tay…

Phó Thanh Hoài quay đầu nhìn Phó Tử Nghiêu, muốn hỏi về việc nhà họ Tô sẽ xử lí Tô Kinh Mặc ra sao, nhưng lời nói vừa đến khóe miệng đã bị anh nuốt vào. Buổi tối hôm qua, khi biết mình bị bỏ thuốc, trong đầu anh đã nghĩ đến nhiều biện pháp để đối phó với Tô Kinh Mặc. Hiện tại, anh không định truy cứu lỗi lầm của cậu nữa, xem như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Anh không có nghĩa vụ phải quan tâm đến kết cục của Tô Kinh Mặc. Dù cậu ra sao, cũng không liên quan đến anh.

Tô Kinh Mặc cất bước đi vào trong cư xá. Vách tường bong tróc, thoạt nhìn có chút cũ nát. Dù cũ, nơi này là chỗ thích hợp nhất, cũng là rẻ nhất mà cậu có thể tìm được bên cạnh phim trường. Thậm chí để thuê được, cậu còn phải ghép phòng với người khác mới trả nổi tiền cọc một tháng và ba tháng thuê phòng.

Cậu đã đến phim trường này được một tuần. Nhờ gương mặt và vóc dáng xuất chúng, chỉ trong một tuần, cậu đã nhận được ba bộ phim. Hơn nữa, với kỹ thuật diễn xuất rèn luyện từ đời trước, ngày hôm qua có đạo diễn phim chiếu mạng đến tìm cậu, định chọn cậu vào vai nam phụ với hơn mười câu thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!