Bộ ảnh thứ hai là ảnh chụp trang phục thường ngày nên Tô Kinh Mặc thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Nhưng vì trước đó vừa chụp cảnh hồ bơi, lúc cậu kéo cà vạt của Phó Thanh Hoài để ghé sát mặt anh, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia, tim cậu vẫn không kiềm được mà đập loạn. Tô Kinh Mặc vội cụp mắt xuống, nhưng rồi cảm thấy vòng tay Phó Thanh Hoài khẽ siết eo mình, ép cậu tựa lên tường. Hơi thở của anh gần như bao trùm lấy cậu.
Không biết bao lâu, tiếng của Lâu Linh vang lên sau máy ảnh: "Xong bộ này rồi, hai người vào thay trang phục cuối cùng nhé."
Tô Kinh Mặc lập tức tỉnh lại, đẩy nhẹ Phó Thanh Hoài, tránh ánh mắt anh, vội vã nói: "Phó tiên sinh, tôi… tôi đi thay đồ trước."
Phó Thanh Hoài đứng yên, nhìn bóng dáng có phần hoảng loạn của Tô Kinh Mặc. Ánh mắt anh tối đi vài phần nhưng vẫn không bước theo. Anh thong thả chỉnh lại cà vạt vừa bị cậu kéo lệch, nhét vào cổ áo vest. Nhưng dù động tác bình tĩnh, nút cà vạt vẫn lăn mấy vòng, tố cáo trái tim anh chưa hề bình ổn.
"Đằng nào cũng phải thay đồ, anh còn chỉnh cà vạt làm gì?" Lâu Linh đi tới cười.
Cô nhắc thêm: "Bộ cuối là chụp ảnh mặc đồ ngủ. Có thể sẽ hơi gợi cảm một chút, nhưng anh không phản đối chứ? Đây là kế hoạch đã chốt, anh đồng ý chụp rồi thì không thể đổi ý đâu."
Phó Thanh Hoài nghe xong chỉ đáp trầm giọng: "Tôi sẽ không đổi ý. Chụp thế nào cứ chụp như thế."
Lâu Linh mỉm cười hài lòng.
Tô Kinh Mặc không ngờ bộ cuối cùng lại là một chiếc áo choàng tắm màu trắng tinh. Chỉ nhìn trang phục và nhớ đến những cảnh trước, cậu đã đoán được buổi chụp này chắc chắn sẽ gợi cảm. Dù hơi do dự trong phòng thay đồ, cậu vẫn phải cắn răng mặc vào.
Chiếc áo choàng chỉ dài tới gối, để lộ đôi chân dài trắng mịn. Thắt lưng buộc sát eo càng làm nổi bật vòng eo thon. Cổ áo rộng, nếu không buộc chặt sẽ lộ cả phần ngực.
Ra ngoài, cậu thấy Phó Thanh Hoài đã mặc xong một chiếc áo choàng đen dài gần tới mắt cá chân, trông càng thêm cao ráo và khí chất. Anh ngồi dựa ghế cho stylist dặm lại nhẹ nhàng, dáng vẻ ung dung còn cậu thì lúng túng như học trò.
Nghe tiếng bước chân, Phó Thanh Hoài ngẩng lên, khóe môi nhếch nhẹ: "Lại đây, tôi gần xong rồi. Cậu ngồi chỗ này cho tiện."
Cậu lại thấy tim mình đập nhanh, theo bản năng bước đến.
Stylist nhanh chóng chỉnh cho cậu xong. Khuôn mặt Phó Thanh Hoài vốn đã đẹp, thêm lớp trang điểm nhẹ càng trở nên góc cạnh và sâu hút. Bộ áo choàng lụa đen mềm mại làm anh toát lên vẻ lười biếng mà nguy hiểm.
Tim Tô Kinh Mặc lại run lên khi nhìn anh.
Ga giường nhung đỏ trải trên chiếc giường lớn. Một người mặc áo choàng đen nửa ngồi nửa nằm, cổ áo mở để lộ ngực và lấp ló cơ bụng sáu múi. Ngồi trên người anh là một chàng trai mặc áo choàng trắng, vì tư thế mà áo choàng gần như xộc xệch đến tận hông, để lộ làn da trắng như ngọc dưới ánh đèn.
Chàng trai cụp hàng mi dài, đôi mắt ánh lên chút ẩm ướt, bàn tay bị ép đặt lên ngực người đàn ông, vòng eo cũng bị giữ chặt kéo về phía anh. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, hơi thở như hòa lẫn vào nhau.
Tấm hình mang một sức căng khó diễn tả: một bên thuần khiết, một bên đầy h*m m**n. Đứng sau máy quay, Lâu Linh đỏ bừng mặt vì phấn khích, cô gần như chắc chắn số báo này sẽ gây bão.
Tô Kinh Mặc run nhẹ, tim đập dồn dập. Phó Thanh Hoài ôm eo cậu, gương mặt tuấn tú càng lúc càng sát. Cậu suýt nữa đẩy anh ra thì nghe giọng Lâu Linh vang lên:"Tốt rồi, bộ thứ ba xong rồi. Hai người có thể đi thay đồ."
Cậu lập tức thở phào, đẩy tay Phó Thanh Hoài khẽ nói:"Phó… Phó tiên sinh, anh có thể buông tôi ra không?"
Vừa định rời khỏi, cậu chợt khựng lại: chiếc áo lụa mỏng manh kia khiến cậu cảm nhận rõ phản ứng cơ thể của Phó Thanh Hoài.
Anh siết nhẹ cổ tay cậu, giọng khàn xuống: "Đừng nhúc nhích."
Anh nuốt khan mấy lần, quay sang nói với Lâu Linh:"Lâu Linh, có thể cho mọi người ra ngoài một chút không?"
Không hỏi gì thêm, Lâu Linh gật đầu, ra hiệu cho toàn bộ ê
-kíp rời khỏi. Chỉ còn lại hai người.
"Phó tiên sinh, mọi người đi rồi, anh có thể buông tôi ra…" Tô Kinh Mặc chống tay lên vai anh, cố gắng đứng dậy.
Nhưng cánh tay ôm eo cậu vẫn như vòng sắt, kéo cậu sát vào ngực mình.
"Đừng nhúc nhích," anh khàn giọng lặp lại, tay khẽ vuốt da cổ cậu, "Để tôi ôm cậu, để tôi bình tĩnh lại một chút. Được không, Kinh Mặc?"
Cuối câu, giọng anh như có móc câu, nhẹ mà gợi cảm đến mức tim cậu đập thình thịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!