Chương 36: (Vô Đề)

Bên hồ bơi, làn nước lăn tăn phản chiếu ánh đèn. Xung quanh dựng vài dàn máy ảnh chuyên nghiệp, toàn bộ ống kính đều hướng về hai người gần đó.

Tô Kinh Mặc ngồi bên bờ, toàn thân ướt đẫm. Mái tóc hơi rối, dính xuống trán, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ bối rối xen chút e lệ. Giọt nước trong veo từ chóp mũi cậu chảy xuống, nhỏ giọt lên đôi môi nhạt màu. Chiếc áo thun trắng vì ướt sũng mà dính sát cơ thể, lộ ra đường nét ngực và eo mờ mờ.

Norris nổi trên mặt nước, nhìn Tô Kinh Mặc không chớp mắt, cổ họng khô khát. Trong mắt anh ta, cậu như một yêu tinh vừa thuần khiết vừa gợi dục. Áo thun dính nước khiến dáng người Tô Kinh Mặc hiện rõ mồn một, đẹp y như anh ta từng tưởng tượng. Chỉ lát nữa thôi, theo yêu cầu của buổi chụp, Norris sẽ được ôm "báu vật" ấy vào lòng.

Nghĩ đến đây, cổ họng Norris càng khô. Anh ta từng quen qua nhiều người, nhưng nhan sắc và dáng người như Tô Kinh Mặc quả thực hiếm có.

Nhận được hiệu lệnh của nhiếp ảnh gia, Norris bơi lại gần, vươn tay định kéo Tô Kinh Mặc vào lòng, tay còn định "tiện thể" chạm vào vòng eo nhỏ đã thèm khát từ lâu.

Nhưng ngay trước khi tay chạm được, cổ tay anh ta bị một bàn tay khác nắm chặt. Lực siết mạnh tới mức xương như muốn gãy. Norris bật ra một tiếng đau, cố rút tay về, ngẩng lên nhìn người đàn ông đứng bên bể bơi lúc nào không hay. Khi thấy gương mặt tuấn mỹ ấy, anh ta thoáng sững sờ nhưng lập tức giận dữ: "Anh là ai? Anh làm trò gì vậy? Chúng tôi đang chụp hình đấy!

Ai đó mau đuổi người này ra ngoài!"

Tô Kinh Mặc cũng thấy người tới, kinh ngạc thốt lên: "Phó tiên sinh? Sao anh lại ở đây?"

Lâu Linh mang đôi giày cao gót bước đến bên Phó Thanh Hoài, miệng cười nhưng mắt quan sát kỹ Tô Kinh Mặc như vừa hiểu ra điều gì:

" Phó Thanh Hoài, anh đến đây không phải để phá buổi chụp hình của tôi đấy chứ?"

Phó Thanh Hoài nghiêng đầu nhìn Lâu Linh. Gương mặt anh dưới ánh đèn càng thêm hoàn hảo: "Tôi nhớ trước đây cô từng muốn chụp ảnh tôi. Lúc đó tôi không nhận lời. Nhưng giờ thì có thể."

Lâu Linh không giấu nổi vui mừng:

"Thật sao?"

"Ừ. Nhưng tôi có một yêu cầu: đừng chụp toàn bộ gương mặt tôi."

Lâu Linh hơi tiếc nuối ngắm khuôn mặt Phó Thanh Hoài rồi gật đầu. Cô biết với thân phận người cầm quyền của Phó thị, khó tạp chí nào mời được anh chụp. Nếu tin này lộ ra, chắc chắn gây chấn động.

Bị mọi người lơ đẹp, Norris vẫn còn ngâm mình trong nước, nghe rõ câu chuyện mà thấm thía mình vừa bị "ra rìa". Anh ta tức tối: "Lâu Linh! Cô quên chúng ta đã ký hợp đồng à? Tôi mới là vai chính của buổi chụp này!"

Lâu Linh đã chẳng còn nhiệt tình như ban đầu, thậm chí lười nhìn Norris: "Xin lỗi Norris. Tiền bồi thường tôi sẽ chuyển vào tài khoản anh. Sau này có dịp khác chúng ta hợp tác tiếp."

Trái ngược với thái độ lạnh nhạt dành cho Norris, cô nhìn Phó Thanh Hoài bằng ánh mắt nóng bỏng: "Phó tổng, anh mặc vừa quần bơi cỡ của Norris chứ?"

Ánh mắt Phó Thanh Hoài lướt qua Norris đang tức đến nghiến răng, giọng nhạt như không: "Quá nhỏ. Lấy cỡ lớn hơn hai số."

Norris đờ người, cảm giác tôn nghiêm đàn ông bị xúc phạm.

Phó Thanh Hoài nhanh chóng thay xong quần bơi bó màu đen. Vừa bước ra, mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía anh.

Nếu trong bộ vest, anh giống một quý công tử sống trong nhung lụa, thì lúc cởi ra, dáng người còn hoàn hảo hơn cả người mẫu nam hàng đầu. Làn da trắng như cẩm thạch, cơ bắp rõ nét, tám múi bụng… từng đường nét như được chạm khắc.

Tô Kinh Mặc nhận ra mình sắp chụp ảnh với Phó Thanh Hoài trong vai tình nhân, tâm trạng đang thả lỏng bỗng căng thẳng.

Cậu không biết mình đã ngồi ôm khăn tắm bao lâu bên hồ, cho đến khi nghe nhân viên xung quanh xuýt xoa mới hoàn hồn. Nhìn Phó Thanh Hoài tiến lại gần, cậu không thể không thấy dáng người hoàn mỹ kia. Ngay lập tức, ký ức về đêm hôm đó tràn về: bờ ngực cứng rắn, làn da nóng bỏng… khiến vành tai cậu đỏ bừng, ngón chân cũng theo bản năng co lại.

"Sao mình lại nghĩ đến chuyện đó chứ…"

"Cậu… Kinh Mặc?" Giọng Trần Khang Nhạc vang bên tai kéo cậu về hiện tại.

"Xin lỗi trần ca, em vừa thất thần. Có chuyện gì vậy?"

Trần Khang Nhạc nói: "Lâu tổng bảo cậu phải làm ướt người lại, không ảnh sẽ không ra hiệu ứng."

"Vâng, em biết rồi." Tô Kinh Mặc gật, đưa khăn cho Trần Khang Nhạc, vừa thấy Phó Thanh Hoài sắp bước đến liền nhảy ùm xuống nước như muốn trốn tránh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!