Trong trí nhớ của nguyên chủ, mẹ Tô vốn luôn hơi lạnh nhạt với cậu, nhưng giọng nói lúc này của bà hoàn toàn không giấu được sự vui mừng. Rõ ràng nguyên chủ đã sống chung với bọn họ 23 năm, nhưng họ lại đối xử với Tô Thần chu đáo hơn gấp nhiều lần so với nguyên chủ.
Cha ruột của Tô Thần là con trai độc nhất của một tập đoàn lớn. Khi ông đến nước Hoa bàn chuyện làm ăn, vì một sự cố bất ngờ, vừa gặp đã yêu Tô Hi em gái của mẹ Tô. Hai người yêu đương vài tháng rồi kết hôn chớp nhoáng. Sau khi sinh Tô Thần, Tô Hi bất trắc qua đời vì mất máu quá nhiều. Để tưởng nhớ vợ, ông dùng họ Tô làm tên tiếng Trung.
Tô Thần, người bất ngờ mất mẹ, không chỉ nhận được tất cả tình yêu thương từ cha, mà mẹ Tô cũng đặc biệt thương tiếc cho đứa con mà người em gái duy nhất của bà đã liều mạng sinh ra. Mặc dù một năm không gặp Tô Thần nhiều lần, nhưng bất cứ khi nào có thể gặp, bà đều dùng hết tất cả những gì bản thân có để yêu thương Tô Thần.
Về phần nguyên chủ đã bị phát hiện thân phận thiếu gia giả cách đây không lâu, sau khi cha mẹ Tô biết cậu ta dám cả gan bỏ thuốc Phó Thanh Hoài người cầm quyền của Phó thị họ lập tức đuổi nguyên chủ ra khỏi nhà, tuyên bố rằng hai người chưa từng có đứa con trai vô liêm sỉ như thế.
Mặc dù biết sau khi về nhà bản thân sẽ phải đối mặt tình tiết này, Tô Kinh Mặc vẫn phải trở về, dẫu sao hiện tại tất cả gia sản của cậu đều vẫn còn ở đây. Bị đuổi ra ngoài dù sao vẫn tốt hơn là bị chặn ở ngoài cửa, chẳng mang theo được thứ gì, rồi trắng tay rời đi sau khi bị mắng chửi xối xả như nguyên chủ. Lúc trước nguyên chủ muốn quay về, nhưng cậu ta thậm chí còn không thể bước vào cổng lớn của căn biệt thự này.
Quả nhiên, vừa xuất hiện ở cửa phòng ăn, Tô Kinh Mặc đã bị cha Tô hung bạo gọi: "Nghiệp chướng, mày đứng lại đó cho tao!"
Tô Kinh Mặc đã chuẩn bị tâm lí từ trước, vì vậy không bị hù dọa khi nghe tiếng quát đầy tức giận. Cậu xoay người đối diện thẳng với phòng ăn. Cha Tô đã đứng dậy, mắt trợn tròn nhìn cậu, hung hăng vỗ bàn một cái: "Mày nói cho tao nghe xem, tối hôm qua mày đã làm ra cái trò gì hả?"
Không chờ Tô Kinh Mặc trả lời, cha Tô tiếp tục quát: "Rốt cuộc sao mày dám bỏ thuốc người cầm quyền của nhà họ Phó hả? Tuy mày đúng là không phải con cái nhà họ Tô bọn tao, nhưng hai mươi ba năm qua nhà họ Tô bọn tao cũng đâu có dạy mày như thế? Sao nhà tao lại dạy ra cái loại nghiệp chướng như mày vậy hả trời! Mày làm việc mà không hề suy nghĩ cho nhà họ Tô bọn tao, nhà họ Tô bọn tao cũng không chứa nổi một tôn đại phật như mày! Mày lập tức thu dọn đồ đạc rồi cút ra ngoài ngay cho tao.
Từ nay về sau bọn tao xem như chưa từng nuôi mày!"
"Lão Tô, ông đừng tự chọc tức bản thân." Mẹ Tô ngồi bên cạnh, ánh mắt thoáng qua Tô Kinh Mặc đầy trách cứ, nhưng không hề mở miệng khuyên giải. Hiển nhiên bà cũng không muốn giữ cậu lại.
Cha Tô hừ một tiếng: "Nếu giữ thằng nghiệp chướng này lại, tôi còn sống sờ sờ mới bị tức chết đó!"
Tô Kinh Mặc nhìn hai vợ chồng trước mặt, lờ mờ nhận ra chút lạnh nhạt thờ ơ với mình, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc. Mặc dù không lâu trước, cha mẹ Tô đã phát hiện nguyên chủ không phải con của họ, nhưng bọn họ cũng không thể nào chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà không còn chút tình cảm nào với nguyên chủ, thậm chí còn hận đến mức không thể thoát khỏi cậu ta ngay lập tức.
Có điều, Tô Kinh Mặc vốn không muốn ở lại nhà họ Tô. Dù cha mẹ Tô có không quan tâm nguyên chủ ra sao, e rằng họ cũng sẽ nhận ra điểm khác nhau giữa cậu và nguyên chủ.
"Con biết rồi, con sẽ thu dọn đồ đạc rồi rời đi ngay. Cám ơn hai người đã chăm sóc con hai mươi ba năm qua."
Cha mẹ Tô thật sự không ngờ Tô Kinh Mặc lại phối hợp với họ đến vậy, trong chốc lát cả hai đều sững người. Cậu cũng không thèm để ý đến phản ứng của họ, sau khi nói xong, lập tức phóng thẳng lên lầu, đi vào phòng của nguyên chủ để thu dọn một ít đồ vật bản thân có thể mang đi....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!