Tô Kinh Mặc đã nhận được đáp án cho câu hỏi cậu vừa hỏi khi nãy nên không suy nghĩ gì nhiều, cúi đầu tập chung uống canh gừng trong tay.
Cách đó không xa, Tạ Kỳ Huyên vừa đổi sang một bộ nhu quần màu hồng nhạt, đang chuẩn bị quay cảnh tiếp theo, nhìn thấy tình cảnh này gương mặt vốn hớn hở đắc ý, hiện tại lại trở nên có chút khó coi. Cô ta thầm cắn chặt răng, trong mắt tràn đầy vẻ ghen ghét.
Có thể dễ dàng gọi đến nhiều đầu bếp của nhà hàng Michelin ba sao đến vậy, phải biết dù có tiền cũng không dễ gì hẹn trước được những đầu bếp này đâu, là có thể thấy thân phận của người đàn ông này chắc chắn không hề đơn giản, huống chi gương mặt của ngươi này lại còn xuất chúng đến thế.
Không phải từ trước đến giờ Trần Khang Nhạc theo đuổi chủ trương không để nghệ sĩ dưới trướng của mình tìm kim chủ à? Sao hiện tại lại để cho Tô Kinh Mặc tìm một người kim chủ như thế này?
Nhìn dáng vẻ tuấn tú đẹp trai lại nhiều tiền của Phó Thanh Hoài, Tạ Kỳ Huyên càng hận không thể đuổi Tô Kinh Mặc ra rồi thay mình vào đó.
Hạng Dương đi theo Phó Thanh Hoài đến một góc hẻo lánh ít người, lúc này hắn mới có chút được sủng ái mà lo sợ nhìn Phó Thanh Hoài nói: " Anh Phó, sao anh lại đột nhiên muốn đến tìm em vậy?"
Phó Thanh Hoài nghĩ đến tình cảnh trong video, thản nhiên quét mắt nhìn hắn một cái, đáp: "Tôi đến để xem mắt của cậu có phải đã mù rồi hay không?
Hạng Dương không hiểu ra sao đột nhiên lại bị công kích cơ thể: "?"
Hạng Dương cầm điện thoại của Phó Thanh Hoài, sau khi xem xong video ngắn được tua nhanh còn vài phút kia, sắc mặt cũng theo đó trở nên nghiêm túc.
Bộ phim này là tác phẩm thứ hai của Hạng Dương. Lúc ấy hắn chỉ cảm thấy Tô Kinh Mặc và Tạ Kỳ Huyên quay cảnh này tốn quá nhiều thời gian, khiến hắn cảm thấy có hơi bực bội, nhưng đối với những chuyện vòng vèo uốn lượn bên trong thì hắn lại không hiểu được.
Hơn nữa vì hắn muốn làm đạo diễn, không muốn kế thừa gia nghiệp nên đã cãi nhau rồi trở mặt với người nhà. Người nhà lập tức tạm ngưng hết tất cả nguồn tài chính của hắn. Để quay bộ phim truyền hình này, Hạng Dương chỉ có thể dựa vào việc kéo đầu tư khắp nơi.
Mà kim chủ của Tạ Kỳ Huyên chính là một trong những đại cổ đông đầu tư vào bộ phim này cho hắn.
Chính vì cố kị cổ kị cổ đông lớn này nên Hạng Dương mới nhẫn nhịn Tạ Kỳ Huyên, hắn hoàn toàn không ngờ tất cả những điều này là do Tạ Kỳ Huyên cố ý làm ra.
Có điều…Hạng Dương lén lút nhìn Phó Thanh Hoài một cái, không biết cái cậu Tô Kinh Mặc này đến tột cùng có quan hệ thế nào với anh Phó nhỉ? Anh Phó vậy mà lại tự mình đến nơi này để ra mặt cho cậu.
Hạng Dương nghĩ đến ánh mắt Phó Thanh Hoài nhìn Tô Kinh Mặc mà hắn vừa lúc thấy được khi gặp Phó Thanh Hoài lúc nãy, trong đầu chợt bổ xuống một tia sét.
Vãi! Tô Kinh Mặc sẽ không phải là…anh dâu nhỏ của hắn đấy chứ?!
Phó Thanh Hoài không biết suy nghĩ hiện tại của Hạng Dương, anh Lạnh nhạt thu hồi điện thoại di động của mình, rũ mắt nhìn về phía Hạng Dương nói:" Hẳn là cậu cũng đã nhìn thấy rõ rồi nhỉ?"
Lúc này Hạng Dương mới phục hồi tinh thần, trịnh trọng gật đầu với Phó Thanh Hoài: " Anh Phó, em có thể xử lí tốt chuyện này. Em sẽ cho anh một lời giải thích rõ ràng."
Mặc dù hiện tại Tạ Kỳ Huyên vừa mới thành lập mối quan hệ thân thiết với vị kim chủ hiện tại của cô ta, nhưng nếu hắn nhằm vào Tạ Kỳ Huyên, đoán chừng vị kim chủ này sẽ gây khó dễ cho hắn, khoản đầu tư tiếp theo của bộ phim này có thể sẽ xuất hiện chút vấn đề. Nhưng nếu Tô Kinh Mặc thật sự là anh dâu nhỏ của hắn, lại còn bị ức h**p ngay trong đoàn làm phim của hắn, nếu hắn vẫn tiếp tục tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra, vậy hắn chẳng xứng tiếp tục làm bạn của anh Phó nữa rồi.
Hạng Dương đã chuẩn bị tốt tinh thần lại khổ sở đi kiếm nhà đầu tư, nào ngờ một giây sau đó, hắn lại nghe thấy giọng nói mang theo chút lành lạnh của Phó Thanh Hoài:" Nếu bộ phim này của cậu còn thiếu đầu tư thì có thể nói thẳng với tôi"
Trên đường đến đay anh cũng đã cho thư kí điều tra thông tin về Tạ Kỳ Huyên, đương nhiên biết rõ sau lưng Tạ Kỳ Huyên chính là nhà đầu tư của bộ phim này. Nếu như đã ám chỉ Hạng Dương xử lí Tạ Kỳ Huyên, anh cũng sẽ không để Hạng Dương chịu thiệt.
Hai mắt Hạng Dương sáng lên, thiếu chút nữa đã ôm đùi Phó Thanh Hoài để bày tỏ lòng trung thành: "Cảm ơn anh Phó"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!