Chương 20: (Vô Đề)

" Đạo diễn , thật ngại quá . Hình như tôi quên lời thoại rồi , có thể quay lại cảnh vừa rồi một lần nữa không ? "

Cô gái mặc nhu quần màu vàng nhạt , tướng mạo thanh lệ đứng trên thuyền nhỏ bằng gỗ , trong lời nói mang theo sự áy náy , đang chắp tay nói với đạo diễn bên cạnh bờ .

Tuy Hạng Dương cũng cảm thấy hơi bưc bội , nhưng thấy Tạ Kỳ Huyên thành tâm xin lỗi như thế , hắn cũng không tiện so đo với một cô gái . Hạng Dương nhìn qua Tô Kinh Mặc không biết đã ngây người trong hồ bao lâu rồi , chỉ đành mở miệng : " Vậy mọi người nghỉ ngơi một chút trước đi , nửa tiếng sau quay lại cảnh này ."

Tô Kinh Mặc cả người ướt sũng từ trong hồ bơi tới bên cạnh bờ , màu môi của cậu vốn đã hơi nhạt, hiện tại đã trắng bệch .

Tuy bây giờ đã là mùa hè , nhưng thời tiết đầu hè vẫn khá lạnh .

Tô Kinh Mặc đã ngâm người trong hồ nước sắp hai tiếng đồ hồ , cơ thể cũng đã sớm bị đông lạnh đến cứng đơ luôn rồi .

Cậu cũng đã sớm nhìn ra Tạ kỳ Huyên đang cố ý nhắm vào cậu , nhưng cô ta làm rất bí mật . Thí dụ như thời điểm cậu rơi xuống nước , cô ta cố ý bước lệch một chút , chặn máy quay lại , Tô Kinh Mặc cũng chỉ có thể nhảy thêm một lần nữa . Một thí dụ khác giống như vừa rồi , cố tình nói mình quên lời , Tô Kinh Mặc cũng chỉ có thể phối hợp cùng cô ta quay lại.

Dù sao hiện tại Tạ Kỳ Huyên cũng là một tiểu hoa đán có chút danh tiếng , còn cậu chỉ là một tiểu nhân vật im lặng vô danh , căn bản không ai biết đến cậu .

Trần Khang Nhạc đã sớm lo lắng chờ ở cạnh bờ , anh ta tự tay kéo Tô Kinh Mặc lên , sau đó phủ lên người Tô Kinh Mặc một chiếc khăn tắm .

" Kinh Mặc à , xin lỗi nhé . Hiện tại Tạ Kỳ Huyên làm vậy với cậu đều tại anh cả ." Gương mặt Trần Khang Nhạc đã nhăn thành một đống , bây giờ thoạt nhìn giống như một cái bánh bao trắng nhăn nhúm .

Trần Khang Nhạc thật sự không ngờ lại đụng phải nghệ sĩ trước đây bản thân từng dẫn dắt ở trong đoàn phim này . Anh ta bảo Tô Kinh Mặc nhận kịch bản này cũng là vì cảm thấy nhân vật này rất thích hợp với cậu . Hiện tại Tô Kinh Mặc cũng đã vào đoàn làm phim rồi , không thể chỉ vì bị Tạ Kỳ Huyên gây khó dễ mà rời đoàn phim được . Nếu Tô Kinh Mặc thật sự làm như vậy , về sau cậu đến những đoàn phim khác đoán chừng cũng sẽ không có danh tiếng tốt.

Rời đoàn phim là không thể nào rồi , Trần Khang Nhạc đau khổ suy nghĩ . Nhưng cứ tiếp tục như vậy , nếu sau này Phó tổng biết được Tô Kinh Mặc bị bắt nạt thế này trong đoàn phim , có khi nào sẽ phạt tiền thưởng này của anh ta không đây?

Nghĩ tới đây Trần Khang Nhạc không khỏi run rẩy đôi chút .

Không được không được ! Anh ta nhất định phải chủ động báo cáo chuyện này với Phó tổng mới được !

Tô Kinh Mặc dùng khăn tắm bọc lấy người mình , lúc này cậu mới cảm thấy người mình dễ chịu hơn đôi chút . Vì nửa tiếng sau sẽ quay bổ sung cảnh vừa nãy  cậu cũng không tiện thay một bộ quần áo khác  chỉ có thể tạm thời như thế này thôi.

" Anh Trần, em không sao ." Tô Kinh Mặc lau gương mặt ướt sũng của mình , nhưng vẫn không nhịn đươc khẽ hắt hơi một cái , ngay cả đôi mắt màu hổ phách cũng dâng lên chút mờ mịt vì cái hắt hơi này .

Vừa nãy cậu đã nghe Trần Khang Nhạc nói đơn giản về khúc mắc giữa anh ta và Tạ Kỳ Huyên , nghe xong cậu lại càng cảm kích Phó Thanh Hoài vì đã chọn cho cậu người đại diện này . Dẫu sao vẫn có rất ít người đại diện có thể nhịn được cám dỗ trong giới giải trí , hơn nữa còn có thể khuyên nghệ sĩ không nên tới gần cám dỗ , chỉ dựa vào năng lực của bản thân để giành được tài nguyên . Đây cũng là một trong những lí do Trần Khang Nhạc không lăn lộn nổi ở công ty giải trí trước đó .

Ngay lúc này , trong đoàn phim đột nhiên bùng lên tiếng thảo luận hưng phấn .

" Wow, những món tráng miệng này đều là của Grand Hyatte hết đấy . Nghe nói nhà hàng này đã được trao hai sao Michelin, chỉ có một món tráng miệng cũng có giá vài trăm đó …"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!