Sau khi không còn bị ánh mắt của Phó Thanh Hoài nhìn chăm chú nữa, lúc này Tô Kinh Mặc mới cảm thấy động tác của mình bắt đầu trôi chảy.
Bên ngoài cửa sổ đen như mực, hiển nhiên vẫn chưa tới lúc hừng đông. Thế nhưng bầu trời phía xa xăm đã có một chút ánh sáng yếu ớt, chứng tỏ một ngày mới sắp đến.
Bên trong căn phòng tổng thống xa hoa, một bóng người mảnh khảnh nhanh chóng ngồi bật dậy từ trên giường. Dường như bởi vì động tác quá nhanh dẫn đến kéo căng nơi nào đó, người thanh niên có gương mặt thanh tú chợt khẽ hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó đưa tay đỡ eo mình một lát.
Sau khi Tô Kinh Mặc ý thức được bản thân không cẩn thận phát ra tiếng động, lập tức nhìn sang bên cạnh. Khi thấy Phó Thanh Hoài vẫn nhắm mắt, còn đang ngủ say, lúc này cậu mới thở phào một hơi. Đêm hôm qua cậu vốn tưởng chỉ cần giúp Phó Thanh Hoài giải quyết một lần là được, nào ngờ lúc cậu vất vả mềm eo nghĩ rằng đã kết thúc thì lại nhận ra tác dụng của thuốc trên người Phó Thanh Hoài phát tác thêm lần nữa.
Mãi đến khi ước chừng giúp đỡ xong ba lần dài đằng đẵng, Tô Kinh Mặc thậm chí còn cảm thấy eo của mình sắp gãy đến nơi, tác dụng của thuốc trong người Phó Thanh Hoài mới hoàn toàn tiêu tan.
Tối hôm qua lúc đầu Tô Kinh Mặc định sau khi giúp Phó Thanh Hoài xong sẽ bỏ trốn ngay lập tức, nhưng cậu thật sự quá mệt, cuối cùng sau khi làm xong thì lập tức ngủ mê man. May mà hiện tại cậu giật mình tỉnh lại vẫn chưa phải quá muộn!
Tô Kinh Mặc mềm chân mặc quần áo của mình vào, cảm giác khó chịu dữ dội truyền đến từ phần eo yếu ớt và chỗ phía sau nhắc nhở cậu về trải nghiệm hồi tối hôm qua. Thanh niên đang quay lưng lại không hề phát hiện, người đàn ông mà cậu vốn cho rằng vẫn đang ngủ say chẳng biết đã mở mắt ra từ lúc nào, vẻ mặt không rõ nhìn từng hành động cử chỉ của cậu. Anh thấy thanh niên rón ra rón rén kéo ngăn tủ đầu giường ra tìm giấy và bút, không biết đã viết những gì dưới ánh đèn ngủ lờ mờ.
Tiếp đó cậu lại đỡ eo, sau khi người thanh niên dùng tư thế có chút không được tự nhiên rời khỏi căn phòng, Phó Thanh Hoài mới ngồi dậy từ trên giường.
Tấm chăn mỏng trên người anh trượt xuống, lộ ra dáng người vai rộng eo hẹp đẹp đẽ. Phần bụng rắn chắc, thậm chí còn có hai đường nhân ngư rõ ràng. Phó Thanh Hoài vươn tay, lấy tờ giấy trên tủ đầu giường mà thanh niên vừa đặt xuống, liếc nhìn nội dung bên trên: "Xin lỗi Phó tiên sinh, xin anh hãy tha thứ cho tôi. Tôi biết chuyện tối hôm qua đều là lỗi lầm do tôi gây ra trong lúc nhất thời hồ đồ. Nếu anh còn cần tôi bồi thường điều gì, xin hãy liên hệ với tôi.
Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi chắc chắn sẽ đồng ý với anh."
Nội dung cuối cùng trên tờ giấy chính là tên và số điện thoại của Tô Kinh Mặc.
Phó Thanh Hoài nhìn nội dung trên tờ giấy, trong con ngươi đen kịt lập tức xẹt qua tia tối tăm không rõ nghĩa. Chẳng biết tại sao, trong đầu anh đột nhiên hiện lên dáng vẻ người thanh niên trúc trắc đong đưa thắt lưng mà anh đã nhìn thấy thông qua khe hở dưới lớp vải của chiếc cà vạt lỏng lẻo. Hình ảnh đột ngột hiện lên này khiến động tác vốn định vứt tờ giấy đi như vứt rác hơi dừng lại một chút.
Ngay tại lúc này, Phó Thanh Hoài nghe trong đầu vang lên một âm thanh máy móc:
[Ting! Đã ràng buộc kí chủ với đối tượng kéo dài mạng sống. Chỉ cần giá trị hạnh phúc của đối tượng kéo dài mạng sống Tô Kinh Mặc tăng lên thì tuổi thọ của kí chủ cũng sẽ tăng lên.][Nếu giá trị hạnh phúc của Tô Kinh Mặc quá thấp, hệ thống sẽ trừng phạt kí chủ. Xin kí chủ nhớ phải luôn chú ý đến giá trị hạnh phúc của Tô Kinh Mặc.][Hiện tại giá trị hạnh phúc của Tô Kinh Mặc là 75.
Xin chú ý, một khi giá trị hạnh phúc của Tô Kinh Mặc thấp hơn 60, hệ thống sẽ áp dụng biện pháp trừng phạt với kí chủ.]
Phó Thanh Hoài không nhịn được nhíu mày, anh… xuất hiện ảo giác thính giác rồi sao?
Tô Kinh Mặc chiếu theo kí ức trong đầu, bắt xe trở về biệt thự nhà họ Tô. Lúc này đúng lúc nhà họ Tô đang ăn sáng, cậu vừa bước vào cửa chính đã nghe tiếng cười nói vui vẻ từ phòng ăn phía bên kia.
"Thần Thần, sau khi con và Tử Nghiêu đính hôn, con định cư lâu dài phát triển trong nước, không về nước ngoài nữa à?"
"Dạ đúng rồi dì. Cha con cũng quyết định chuyển một phần sản nghiệp về nước Hoa trước, sau này sẽ dời trọng tâm sản nghiệp về nước Hoa để phát triển."
"Vậy thì tốt quá rồi! Thế sau này Thần Thần cứ ở lại nhà dì đi, để dì chăm sóc con. Căn phòng kia trong nhà dì sẽ luôn giữ lại cho con!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!