Tô Kinh Mặc cũng thiếu chút nữa bị sặc bởi nước miếng của chính mình. Cậu không thể ngờ rằng Phó Thanh Hoài vậy mà lại thật sự tính dẫn cậu đi lãnh giấy kết hôn ngay lúc này !
" Phó tiên sinh, chúng ta làm như vậy có phải nhanh quá rồi không ?"
Phó Thanh Hoài không lập tức trả lời câu hỏi của Tô Kinh Mặc , anh chỉ duỗi ngón tay thon dài của mình ra , nhấn xuống một cái nút bên cạnh chỗ ngồi của anh.
Một giây sau , chính giữa băng ghế sau và ghế lái phía trước lập tức dâng lên một tấm cách âm màu đen .
Sau khi băng ghế sau hoàn toàn biến thành một vùng không gian nhỏ bịt kín , lúc này Phó Thanh Hoài mới nhìn về phía Tô Kinh Mặc . Hai chân của anh vẫn tao nhã vắt chéo lên nhau, chiếc quần tây bó sát màu đen hoàn toàn tôn lên đôi chân dài của anh . Sắc mặt của người đàn ông vẫn rất bình tĩnh , đôi mắt đen kịt sâu thẳm phản chiếu vẻ mặt thoáng lộ ra chút bối rối do không có chuẩn bị của cậu:
" Tôi cho rằng trên hợp đồng đã ghi rất rõ , trên hợp đồng viết kì hạn thực hiện bắt đầu từ ngày hôm nay trở đi . Vì vậy tôi cho rằng hôm nay tôi yêu cầu cậu đi lãnh giấy kết hôn ngay ngày hôm nay cũng không phải là một yêu cầu quá đột ngột."
Ngón tay thon dài đặt trên đầu gối khẽ gõ, Phó Thanh Hoài nhìn cậu thanh niên ngồi bên cạnh anh, chậm rãi mở miệng nói.
" Hay là nên nói, mới ngày đầu tiên mà cậu đã muốn bội ước với tôi ?"
Dưới ánh mắt vô cùng có tính chèn ép của người đàn ông , Tô Kinh Mặc không tự chủ nuốt một ngụm nước bọt . Đôi mắt mèo màu hổ phách chớp lia liạ giống như động vật nhỏ đang hoảng sợ .
" Phó tiên sinh tôi không có ý này . Tôi chỉ nhất thời chưa chuẩn bị tốt mà thôi ."
"Vậy cậu có ý kiến gì về việc đi lãnh giấy kết hôn ngay ngày hôm nay không ?"
Hiện tại Tô Kinh Mặc nào dám chất vấn anh câu nào , ngoan ngoãn gật đầu đáp :" Tôi không có ý kiến "
"Ừ."Phó Thanh Hoài hài lòng khẽ gật đầu một cái, tiếp đó không nói chuyện với Tô Kinh Mặc nữa. Anh mở chiếc laptop màu xám bạc khi nãy đặt ở bên cạnh mình ra , bắt đầu cúi đầu xử lí công việc phát sinh trong ngày hôm nay.
Trong xe rất yên tĩnh , chỉ còn lại âm thanh siêu nhỏ phát ra khi ngón tay thon dài của Phó Thanh Hoài gõ xuống bàn phím laptop.
Tô Kinh Mặc ngồi ngay ngắn tại chỗ của mình , sống lưng thẳng tắp , trong lòng đột nhiên có hơi hối hận bản thân ngày hôm qua đã xốc nổi đồng ý kí hợp đồng hôn nhân với Phó Thanh Hoài.
Thế nhưng hiện tại cậu đã đâm lao thì phải theo lao , về sau cũng chỉ kiên trì đi bước nào xem bước ấy thôi .
Chiếc xe màu đen khiêm tốn mà xa hoa chậm rãi dừng lại trước cục dân chính .
Trên gương mặt của những người đang xếp hàng tràn ngập nụ cười vui vẻ , họ đang châu đầu ghé tai thì thầm với nhau , chợt không thể kiềm chế được liên tiếp đưa mắt nhìn về phía chiếc xe màu đen thoạt nhìn vô cùng đắt đỏ này. Tất cả đều có chút tò mò , rốt cuộc người đang ngồi trong xe là ai.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người ở đây, cửa sau của một chiếc xe màu đen từ từ mở ra , một đôi chân dài được quần tây bao bọc duỗi ra từ bên trong . Tiếp đó , một người đàn ông vóc người cao ráo bước xuống từ trong xe .
Gương mặt của anh vốn đã cực kì đẹp trai , lúc này ở dưới ánh nắng rực rỡ của ánh mặt trời , cả gương mặt càng giống như được đèn pha chiếu lên , ngũ quan tuấn mĩ bức người đủ để khiến tất cả trái tim của những người nhìn thấy anh phải đập rộn lên.
Mà nốt ruồi đen phía dưới khóe mắt bên phải càng giống như nét bút vẽ rồng điểm mắt, khiến gương mặt đẹp trai của anh mê người hơn phần nào, do đó càng khiến người ta cứ nhìn chằm chằm vào anh không thể rời mắt đi nổi.
Mặc dù ở đây đều là những đôi tình nhân tình cảm sâu đậm chuẩn bị kết hôn , nhưng họ vẫn không nhịn được nhìn đến ngây người .
Trong lúc mọi người đều đang bị gương mặt của Phó Thanh Hoài hấp dẫn , bọn họ lại nhìn thấy một thanh niên bước xuống từ trên xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!