Chương 1: (Vô Đề)

Đêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh.

Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực.

Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng.

Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ.

Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách.

Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ xuyên sách, mà còn xuyên vào một quyển tiểu thuyết hào môn ngọt sủng vừa đọc xong, trở thành thiếu gia giả pháo hôi ác độc cùng họ cùng tên.

Người đàn ông trên giường chính là chú của Phó Tử Nghiêu – đối tượng mà thiếu gia giả pháo hôi yêu thầm.

Thiếu gia giả pháo hôi ghen ghét Phó Tử Nghiêu đính hôn với Tô Thần, dự định bỏ thuốc Phó Tử Nghiêu trong lễ đính hôn, để ép anh từ hôn với Tô Thần.

Nhưng không ngờ, thuốc lại rơi nhầm vào Phó Thanh Hoài – chú của Phó Tử Nghiêu.

Nguyên chủ phát hiện nhầm đối tượng thì không hề quan tâm đến Phó Thanh Hoài. Người đàn ông bị thuốc hành hạ cả đêm, mềm nhũn không thể tự giải quyết, còn bị thiếu gia giả pháo hôi cáu gắt bỏ đi, mặc kệ một mình anh chịu đựng.

Cơ thể Phó Thanh Hoài vốn có bệnh nghiêm trọng, trải qua đêm đó, anh càng suy yếu. Hai năm sau, anh rời bỏ nhân gian, để Phó thị to lớn lại cho Phó Tử Nghiêu.

Đương nhiên, Phó Thanh Hoài cũng không để thiếu gia giả pháo hôi sống dễ dàng. Khi kẻ đó bị đuổi ra khỏi nhà họ Tô, anh lập tức vận dụng mối quan hệ, khiến thiếu gia giả pháo hôi lưu lạc đầu đường, cuối cùng chết đói ngoài đường.

Tô Kinh Mặc nghĩ đến kết cục của cơ thể này, không khỏi nuốt khô một ngụm nước bọt. Vất vả lắm mới có được một cuộc sống mới, mình không muốn lại chết thêm lần nữa…

Nhưng hiện tại, nguyên chủ đã hạ độc Phó Thanh Hoài, rốt cuộc cậu phải làm sao để thay đổi kết cục của bản thân?

Vừa suy nghĩ, ánh mắt Tô Kinh Mặc không kìm được mà dời xuống… rồi rơi lên lá cờ giương cao của người đàn ông. Nhìn chằm chằm chỗ đó chừng một phút, cuối cùng cậu hạ quyết tâm. Cắn răng, Tô Kinh Mặc bắt đầu c** q**n áo.

Quần áo mùa hè ít ỏi, cậu nhanh chóng cởi hết, chỉ còn lại một chiếc q**n l*t.

Vòng eo của thanh niên nhỏ nhắn mềm dẻo, làn da toàn thân bóng loáng trắng nõn, hai chân thon dài thẳng tắp lại vô cùng mảnh mai, cả người giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ. Lúc bò lên giường, Tô Kinh Mặc không cẩn thận đối diện ánh mắt của Phó Thanh Hoài, trong nháy mắt cậu đã bị sự rét lạnh không chút che giấu trong mắt người đàn ông làm giật mình. Rốt cuộc nguyên chủ bị mù và to gan đến cỡ nào mới có thể ném Phó Thanh Hoài qua một bên mặc kệ vậy?

Ánh mắt như thế này căn bản không phải là một người dễ chọc, có biết không hả!

Tô Kinh Mặc nở một nụ cười lúng túng nhưng vẫn lễ phép với Phó Thanh Hoài, cố gắng giải thích: "Nếu không dùng cách này thì sẽ không giải được thuốc trong người anh... Anh yên tâm, tôi không có bệnh gì đâu."

Phó Thanh Hoài nhìn thanh niên cứ thế ngồi xuống trên người mình, ánh mắt càng trở nên rét lạnh hơn. Nếu không phải do tác dụng của thuốc, e rằng lúc này anh đã sớm ra tay ném thẳng người thanh niên này xuống sàn rồi.

Lúc này Tô Kinh Mặc đã cởi được ba cái nút áo trên áo sơ mi của Phó Thanh Hoài. Thế nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng như hóa thành thực thể của người đàn ông, cậu cảm thấy động tác của mình bất giác trở nên chậm chạp. Cậu vô cùng hoài nghi dưới ánh mắt như thế này, đợi lát nữa rốt cuộc bản thân có còn can đảm để làm đến bước cuối cùng được hay không. Nghĩ tới đây, Tô Kinh Mặc dứt khoát một là không làm, đã làm thì phải làm cho trót.

Cậu lấy cà vạt đang thắt trên cổ Phó Thanh Hoài che đôi mắt anh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!