▶Anh hãy nghe tôi giải thích◀
🔸🔸🔸
Mặc dù biết sau khi mình tặng Quý Chu Chu cho người đàn ông khác, cô sẽ trải qua chuyện gì, nhưng lúc anh ta nghe thấy cô bị Cố Quyện Thư chiếm đoạt thân thể, căm hận thiếu chút nữa làm anh ta đỏ mắt lên.
"Anh ta sao dám......"
"Anh ta sao lại không dám?" Quý Chu Chu vuốt sợi tóc hơi rối loạn của mình, khóe mắt rưng rưng nhìn chằm chằm mặt đất: "Là anh tặng tôi cho anh ta, không phải sao?"
Thẩm Dã mím môi thành một vòng cung chặt chẽ, cúi đầu nửa ngày bất lực, giọng nói trở nên khàn khàn: "Thật xin lỗi, anh cũng là bị buộc bất đắc dĩ."
Thấy thằng nhóc này tự nhiên tỏ ra yếu đuối, Quý Chu Chu biết, anh ta muốn dụ mình mềm lòng vì chuyện anh ta làm. Trong lòng cười lạnh một tiếng, cắn môi: "Bỏ đi, tôi không trách anh."
"Chu Chu..."
"Tôi đã không xứng với anh, cũng không muốn gặp lại anh, hy vọng sau này anh đừng đến tìm tôi nữa. Nếu như chúng ta trên đường có gặp phải, cũng xin đừng nói chuyện với tôi nữa." Quý Chu Chu cắt ngang lời anh ta muốn nói.
Mặc dù biểu cảm của cô vẫn còn đau khổ nhưng ánh mắt trấn tĩnh, đó là sự kiên định mà trước kia anh ta chưa từng thấy qua. Thẩm Dã thấy đôi mắt của cô như vậy, thế là quên mất nên nói gì.
Quý Chu Chu có vẻ khó chịu sờ góc áo một cái, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ làm sao thoát khỏi anh ta.
Thẩm Dã nhìn thấy túi xách trong tay cô, không chỉ có túi quần áo, còn có một cái túi thương hiệu di động, biểu cảm của anh ta khẽ động: "Mua quần áo sao? Sao không đem bộ đồ trên người đổi lại."
Bởi vì quần áo trên người cô thật sự quá lớn, Thẩm Dã cho là cô đang mặc là đồ của người khác.
Quý Chu Chu chớp mắt một cái, đột nhiên toát ra ý nghĩ ăn của nhà giàu. Tra nam lừa hết gia tài bạc triệu của nguyên nữ chính, cô lừa về một chút cũng không quá đáng chứ?
"Bộ đồ trên người tôi...... đã là mới mua rồi." Biểu cảm của Quý Chu Chu hơi bối rối.
Thẩm Dã dừng một chút: "Làm sao..."
"Đồ giảm giá, có thể mua được cũng không tệ." Quý Chu Chu lộ vẻ thê lương cười một tiếng.
Sắc mặt Thẩm Dã tối lại: "Cố Quyện Thư ngay cả tiền cũng không cho em sao?"
"Tôi chỉ là một món hàng, anh ta dựa vào cái gì cho tôi tiền?" Quý Chu Chu hỏi lại.
Cố Quyện Thư vẫn luôn chờ Chu Trường Quân ở cửa: "..." Anh nhớ rõ kêu người cho rồi mà, chỉ là số tiền không rõ lắm.
Hầu kết Thẩm Dã giật giật, lập tức lấy ví tiền ra. Quý Chu Chu nhìn thấy tiền mặt và thẻ trong ví tiền của anh ta thật dày, giống như vô tình tới câu: "Tôi không cần tiền của anh, cho dù anh cho tôi thẻ, tôi cũng không quẹt."
Quẹt thẻ sẽ có tin nhắn nhật ký, ở đâu tiêu tiền mua thứ gì, cô không có hứng thú để cho Thẩm Dã biết những chuyện này.
Đầu ngón tay của Thẩm Dã dừng lại, đều lấy tất cả tiền mặt ra hết, lại quay đầu nhìn về em gái phía sau: "Em còn tiền mặt chứ?"
Lúc này em gái vẫn không có cảm giác tồn tại được điểm danh, sau khi lấy tiền đưa cho Thẩm Dã, yếu ớt gọi một tiếng "Chị Chu Chu". Biểu cảm của Quý Chu Chu khẽ động. Nếu nói vừa rồi còn chưa xác định cô ta là ai, vậy bây giờ đã rất rõ ràng. Dẫu sao, nguyên văn chỉ có một người gọi nữ chính như vậy.
Lý Nhu Nhu, nữ hai của《 Thâm tình si mê 》và tất cả giống như tra tiện văn, nhất định phải có người giả thiết làm ánh trăng trắng, chướng ngại vật giữa nam nữ chính. Mặc dù cô ta không tính là ánh trăng trắng tiêu chuẩn giá trị nhưng từ nhỏ đồng cam cộng khổ với nam chính, nam chính xem cô ta giống như em gái ruột, đương nhiên cô ta không nghĩ như vậy được.
Trong nguyên văn, Lý Nhu Nhu muốn có được Thẩm Dã, nhưng sợ một bước bước ra thì trở thành kẻ đáng thương giống như nữ chính, cho nên vẫn luôn che giấu tình cảm của mình. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Nhưng cô ta lại không cam lòng nữ chính có thể lấy thân phận bạn gái đi với Thẩm Dã, liền khắp nơi gây chia rẽ bọn họ, coi như một "Trà xanh"(*) tiêu chuẩn.
(*) Trà xanh: Ý chỉ em gái mưa, em gái nuôi gì gì đó.
Đáng tiếc, nữ chính bởi do cô ta lại nhiều lần bị nam chính nghiêm phạt, vẫn cảm thấy cô ta là chị em tốt của mình, đến lúc sắp chết mới nhìn ra bộ mặt thật của cô ta. Đáng tiếc, đã hoàn toàn muộn màng.
Bây giờ người phụ nữ này đã đứng ở trước mặt mình.
Thẩm Dã cố gắng đem tiền nhét vào trong túi Quý Chu Chu: "Số tiền này em cầm lấy, không đủ thì đến tìm anh lấy thêm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!