Động tác trên tay Cố Quyện Thư dừng lại, bình tĩnh nhìn về phía Quý Chu Chu. Quý Chu Chu nuốt nước miếng xuống, hơi ủ rũ: "Được rồi, tôi thừa nhận có một chút."
Cố Quyện Thư không nói gì, yên lặng chờ cô nói câu tiếp theo.
Quả nhiên, Quý Chu Chu buông tiếng thở dài: "Chính là hai ngày nay tôi luôn nhìn thấy Thẩm Dã, tâm tình hơi phức tạp." Cô biết, nếu như lúc này cho dù mình không thừa nhận có liên quan với Thẩm Dã, anh cũng sẽ không tin, dứt khoát nói nửa thật nửa giả.
Đáy mắt của Cố Quyện Thư nhanh chóng lạnh xuống.
"Nhưng mà anh yên tâm, tôi đối với anh ta đã không có bất kỳ tình cảm gì, cũng sẽ không quay đầu lại ăn cỏ, càng không giúp anh ta làm gì." Quý Chu Chu cam đoan ba chuyện, tiếp theo mới ra vẻ lo âu: "Tôi chỉ là cảm thấy hơi phức tạp, anh chờ tôi điều chỉnh một chút là được."
"Cần bao lâu?"
"Hả?" Quý Chu Chu chớp chớp mắt, mới biết được anh đang hỏi mình, cần điều chỉnh bao lâu, cô suy nghĩ một chút, làm cam đoan: "5 phút là được."
Nhiều hơn nữa thì rất giống như cô thật sự để ý Thẩm Dã, ngộ nhỡ sau này sự oan uổng của Thẩm Dã lại để cô gánh thì làm thế nào.
Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô hồi lâu, yên lặng quay đầu nhìn về phía mặt sông: "Vậy bây giờ em bắt đầu đi."
"... À." Cửa ải này cuối cùng cũng qua, Quý Chu Chu thở phào nhẹ nhõm.
Không chờ đến 5 phút, phao cá của Cố Quyện Thư đột nhiên chuyển động, trong nháy mắt Quý Chu Chu đã quên mất chuyện mình cần điều chỉnh, phấn khích đứng lên: "Cố tiên sinh! Mau mau kéo!"
Cố Quyện Thư nghiêng đầu nhìn cô một cái, thấy cô nói cái gọi là tâm tình phức tạp, lại dễ dàng bị cần câu bất động quấy nhiễu như vậy, khóe môi anh nhẹ nhàng hiện lên một chút độ cong: "Gấp cái gì, câu cá không thể lập tức kéo lên."
"Vậy bây giờ phải làm gì?" Kinh nghiệm câu cá của Quý Chu Chu cũng có hạn, giống như đều là kiểu người buộc lưỡi câu cho bạn bè, lúc này vừa nghe kinh nghiệm lão luyện của Cố Quyện Thư, lập tức khiêm tốn xin chỉ giáo.
Cố Quyện Thư đỡ lấy cần câu lung lay hai cái: "Phải đợi nó bơi mệt rồi, mới câu lên, tránh cho nó nửa đường trốn thoát."
"À." Cái lý luận này cô đã sớm nghe qua, còn tưởng rằng có đạo lý khác, nhưng vẫn là thuận miệng khen ngợi: "Cố tiên sinh thật lợi hại."
Diệp Khuynh và Chử Trạm bên cạnh nghe được bọn họ bên này câu được rồi, cũng đi qua xem náo nhiệt, thấy Cố Quyện Thư chậm chạp không kéo cần câu, Diệp Khuynh nhịn không được nhắc nhở: "Có thể câu lên rồi đó."
"Không vội." Cố Quyện Thư nghiễm nhiên một đời cao nhân.
Diệp Khuynh nhìn về phía mặt nước: "Nhưng mà con cá này chắc không lớn, không cần phải nhữ như vậy chứ?"
"Ai nói, nhất định rất lớn." Cố Quyện Thư khá tự tin.
Diệp Khuynh còn muốn nói gì đó, trực tiếp bị Chử Trạm bịt miệng lại, đành phải im miệng cùng với Quý Chu Chu và Chử Trạm nhìn chằm chằm mặt nước, trong chớp mắt chờ đợi Cố Quyện Thư câu lên.
Cố Quyện Thư cảm thấy thời gian không sai biệt lắm, đứng dậy giựt cần một cái, đột nhiên cảm thấy trọng lượng không giống như anh nghĩ cho lắm, không đợi nghi ngờ, thì một con cá chỉ bằng ngón trỏ của anh bị câu lên.
Bầu không khí trong nháy mắt an tĩnh lại, ngay cả gió trong rừng cũng không muốn lay động.
"Phụt..." Sau khi Diệp Khuynh cười ra tiếng, vội vàng che miệng lại chạy về chỗ ngồi của mình, Chử Trạm cũng giống như cái gì cũng chưa từng xảy ra, đi bộ rời khỏi.
Còn lại Quý Chu Chu chạy cũng không có cách nào chạy, sau khi kìm nén nửa ngày mới nặn ra một câu an ủi: "Tôi cảm thấy đã rất lớn. Thật sự, ngay cả bọn họ cũng chưa câu được như thế này. Cố tiên sinh đã rất giỏi rồi."
Cô không khen còn tốt hơn, khen một cái biểu cảm của Cố Quyện Thư cũng kỳ quái, sau một lúc lâu hỏi: "Em đang cười nhạo tôi?"
"... Không có."
"Chính là đang cười nhạo." Cố Quyện Thư liếc cô một cái, đem chuyện này kết luận.
Quý Chu Chu nghĩ lại một chút, thì phát hiện biểu hiện trước đó của mình mà nói, khó trách cuối cùng Cố Quyện Thư sẽ không có chút lưu tình nào giết cô. Xem ra sau này thật sự không thể càn rỡ a, Quý Chu Chu nhắc nhở bản thân lần nữa.
Cố Quyện Thư lại thả cần câu, lần này không khoác lác nữa, yên lặng câu cá của mình, rất nhanh thì câu lên một con cá lớn, hợp lý bắt được cá với Quý Chu Chu.
Diệp Khuynh và Chử Trạm bên kia cũng lần lượt câu mấy con, chờ lúc chú và Thẩm Dã xuất hiện, giỏ cá đã đầy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!