Chương 5: (Vô Đề)

▶Tiểu bạch hoa mạnh mẽ◀

🔸🔸🔸

Đợi bóng lưng của Cố Quyện Thư biến mất, Quý Chu Chu liếc một cái, không vui trở lại phòng bếp, kết quả a dì nói với cô bánh ngọt hết rồi, chỉ còn lại vài miếng sandwich. Tâm tình cô càng kém, gặm sandwich quay về phòng mình.

Đợi sau khi cô đem thêm thức ăn đều ăn xong hết, Chu Trường Quân cũng từ bên ngoài trở về, đi qua đưa thẻ ngân hàng và thẻ SIM cho cô. Quý Chu Chu nói tiếng cảm ơn, nhìn thấy trong tay ông ta còn có rất nhiều thẻ SIM, dường như có chút kỳ lạ: "Những thứ này đều là của Cố tiên sinh?"

"Đúng vậy."

"Anh ấy cần nhiều thẻ SIM như vậy làm gì?" Quý Chu Chu càng thêm khó hiểu. Bây giờ, lấy địa vị của Cố Quyện Thư hôm nay, hẳn là sẽ không làm công việc viễn thông lừa đảo chứ?

Chu Trường Quân cũng không hiểu, nhưng ông ta cảm thấy chuyện Cố Quyện Thư làm tất cả đều có lý do: "Nhất định là có ích tiên sinh mới cần. Mật mã thẻ ngân hàng là sáu số cuối, dùng ID tài chính gia đình làm, không được tiêu xài quá mức, lúc cô quẹt thẻ chú ý một chút."

Quý Chu Chu không vướng mắc nữa, đối với Chu Trường Quân cảm ơn đi cảm ơn lại, sau khi đợi ông ta rời đi lập tức quay về phòng, tìm di động lắp thẻ SIM vào. Nhìn thấy trên di động không có chữ "Không thẻ SIM", tâm tình của cô nhất thời thoải mái không ít.

Cô nghịch nghịch di động hơi cũ một chút, mở khung tìm kiếm ra tìm những bộ phim truyền hình nổi tiếng hai năm qua, đang tính sạc pin thì chuông di động đột nhiên vang lên.

Thấy dãy số lạ trên di động, da gà của Quý Chu Chu đều muốn nổi lên. Đây là thẻ SIM mới làm, gắn vào di động chưa tới ba phút, sẽ có người nào gọi đến đây?

Cô nghĩ đi nghĩ lại, sau khi xác định mình xem áng văn này không có yếu tố ngoại cảm nào, mới ra vẻ bình tĩnh nghe điện thoại: "Alo?"

"Hỏi phòng bếp một chút còn bánh ngọt không." Di động truyền đến giọng nói chầm chậm của Cố Quyện Thư.

Bệnh thần kinh a! Gân xanh của Quý Chu Chu dựng thẳng, mở miệng lại là giọng nói dịu dàng: "Lúc nãy đã hỏi rồi, đã hết rồi."

Đối phương im lặng một lát, khi Quý Chu Chu đang cho là anh muốn tắt máy, lại nói một câu: "Kêu họ nướng thêm một ít nữa."

Quý Chu Chu há miệng thở dốc, còn chưa nói gì đối phương đã tắt máy. Cô không tình nguyện đứng lên, chạy đến truyền lời cho phòng bếp. Sau khi mới vừa nói cho phòng bếp, cô quay về, vừa đi vài bước di động lại vang lên: "Thêm mấy cái bánh trứng nữa."

"Ngài có muốn làm thêm bánh pizza không ạ?" Quý Chu Chu một mặt cười xạo.

Lại là yên lặng quen thuộc, lần này cô có kinh nghiệm cứ như vậy chờ, quả nhiên đối phương truyền qua một từ: "Được."

Quý Chu Chu không nóng nảy, nhận lệnh quay lại phòng bếp, lần này cô không đi ra nữa. Thứ nhất là sợ Cố Quyện Thư vẫn còn sai bảo, mắc công chạy tới chạy lui, thứ hai... Ừmmm, bánh ngọt vừa mới nướng ra lò nhất định rất thơm.

Quý Chu Chu mới từ trong tay a dì nhận lấy vỏ bánh mì nóng hổi còn chưa kịp cắn xuống thì di động vang lên. Cô không chút nghĩ ngợi tiếp điện thoại: "Cố tiên sinh, ngài còn muốn ăn món gì?"

Đối phương im lặng thật lâu, trong lòng Quý Chu Chu động một cái, liếc nhìn số di động, hình như không giống số vừa rồi cho lắm. Lòng Quý Chu Chu trầm xuống, lúc đang định tắt máy, đối phương truyền đến giọng nói khàn khàn: "Chu Chu, ở bên cạnh Cố tiên sinh đã thích ứng được chứ?"

Quý Chu Chu nhìn thoáng qua những người khác trong phòng bếp, chạy đến một góc ngồi xổm xuống. Cô đoán được là Thẩm Dã, cho nên cũng không quá kinh ngạc, chỉ là một chút lạnh lẽo từ phía sau lưng tràn lên. Cố Quyện Thư biết số di động này là bởi vì thẻ SIM do Chu Trường Quân làm. Vậy, Thẩm Dã tại sao biết?

Chu Trường Quân là trợ thủ đắc lực nhất của Cố Quyện Thư, trong nguyên văn cũng chưa từng xuất hiện chuyện phản bội, cho nên không thể nào là ông ta, vậy chỉ có một khả năng. Mắt Quý Chu Chu nhìn di động của mình, hận không thể đem nó và Thẩm Dã cùng nhau ném ra ngoài.

Nhưng mà cô không thể, người ở đầu di động kia là vai chính lớn nhất áng văn này, con ruột của tác giả, hào quang trên người có thể quay quanh địa cầu.(Truyện Chính Chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Cô cùng loại người này xé rách mặt, đồng nghĩa bước nửa cái chân đến đường Hoàng Tuyền(*). Vì vậy, mặc dù muốn hoàn toàn tách ra với anh ta, cũng không thể dùng cách kích động.

(*) Hoàng Tuyền: suối vàng, âm phủ.

Cô muốn đã thông tư tưởng với người này, cô rời khỏi anh ta không phải vì lí do khác, đơn thuần là bị anh ta làm tổn thương. Cứ như vậy có hai loại kết quả, một là anh ta lười đến năn nỉ, thuận theo tự nhiên cắt đứt quan hệ, hai là loại còn lại, trong lòng mang áy náy với cô, tương lai dù cho có đúng đến ngày đó, cũng có thể nghĩ cách lợi dụng sự áy náy của anh ta thoát thân.

Đương nhiên, lấy bản tính trời sinh tra nam của Thẩm Dã mà xem, xác suất lớn nhất là loại đầu tiên, chẳng qua là hợp ý cô rồi.

Đầu óc Quý Chu Chu nhanh chóng xoay chuyển, cuối cùng lặng lẽ để bánh mì xuống, oán giận chất vấn: "Anh cảm thấy tôi sẽ thích ứng sao?"

"... Chu Chu, tìm một cơ hội gặp mặt nhé."

Đôi mắt Quý Chu Chu từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm bánh mì, nhịn không được nuốt nước miếng xuống, giọng nói phát ra lại càng thêm thê lương: "Không thể nào! Tôi sẽ không gặp anh. Thẩm Dã, tôi yêu như vậy a, anh biến tôi thành cái gì?"

"Chúng ta gặp mặt một chút, anh ở trước mặt em giải thích." Thẩm Dã buông tiếng thở dài, nghe có vẻ đau khổ lại bất lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!