Vì thế Quý Chu Chu ngoan ngoãn đem lời Cố Quyện Thư đã nói lặp lại một lần, cuối cùng tổng kết: "Tuy rằng anh ấy kể chuyện ma quỷ, nhưng con cảm thấy nhất định đây là vụ án hình sự, chú cảm thấy thế nào?"
Hãy gật đầu đi, cô thật vất vả lắm mới chấp nhận được sự thật mình xuyên sách, lại không chấp nhận nổi bản thân xuyên qua chính là câu chuyện kỳ dị.
Rốt cuộc chú nhịn không được bật cười: "Ngay cả vụ án hình sự cũng không phải, chú thay đổi ý định không làm Làng du lịch không phải bởi vì những người đó, mà là vì lúc đó cái gì cũng cần cải tạo tốt nhất, nhưng cứ như thế thì mọi chuyện rất phiền phức, cuối cùng dứt khoát giữ lại tiếp đãi bạn bè."
"Vậy chuyện các công nhân thì sao?"
Chú thông cảm nhìn cô: "Công nhân mất tích là trộm dê nhà thôn dân dưới chân núi, ở sau núi hầm nồi thịt dê, thiếu chút nữa gây ra hoả hoạn, chú cho người đưa bọn họ đi rồi, đến mức có thu dọn xương dê không, chú thật sự không để ý. Cô gái ngốc, con bị tên nhóc Quyện Quyện kia lừa rồi."
"..." Đây là cách tiếp cận mạnh mẽ đến khoa học, quạu nha.
"Con lừa cô ấy cái gì?" Cố Quyện Thư chầm chậm bước vào, anh chỉ nghe được câu cuối cùng, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Quý Chu Chu, lấy cái bánh bao trong tay cô cắn một miếng, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy thứ gì đó trên mặt Quý Chu Chu, mặt anh trong nháy mắt nhuộm một lớp đỏ nhạt.
Chú trừng anh một cái: "Cái chuyện công nhân trộm dê, để con nói đã biến nơi này của chú thành vạn người hố rồi, có phải thèm đòn hay không?"
Cố Quyện Thư vừa nghe mình bị bại lộ, yên lặng cúi đầu ăn sáng, một bên ăn vẫn không quên một bên giúp mình tẩy trắng: "Con chỉ là bỏ sót một vài chi tiết chưa kể, chính hai người nhớ sai rồi, không thể trách con."
Quý Chu Chu ẩn ẩn liếc anh một cái, giật nửa cái bánh bao còn lại trong tay anh về nhét vào trong miệng: "Cố ý làm tôi sợ, còn dọa đến hai lần, anh đừng ăn."
Cố Quyện Thư hiếm thấy không giành với cô, sau khi dừng một chút đề nghị: "Em có muốn về phòng đeo khẩu trang không?"
"Là anh nên đeo khẩu trang đó?" Đầu ngón tay của Quý Chu Chu chỉ chỉ chỗ bị sưng đỏ cách 2cm dưới mắt phải của anh, tuy là không dữ dội, nhưng cũng rất nổi bật, giống như một bên mặt đánh quá nhiều má hồng vậy.
Quý Chu Chu nói xong, thấy tầm mắt của Cố Quyện Thư dừng ở má phải của cô, đột nhiên nhớ tới hôm qua bị anh cắn một cái. Hôm qua lúc đi tắm soi gương, cũng chỉ hiện ra vài dấu ấn màu trắng, chắc là không để lại dấu vết chứ? Cô đột nhiên không xác định cho lắm, hối hận sáng nay nên soi gương một cái hẳn đi ra ngoài.
Đang lúc cô chuẩn bị mở camera trước của di động xem một cái, thì ngoài phòng bỗng nhiên truyền đến âm thanh nói chuyện. Chử Trạm: "Ủa, Thẩm tiên sinh cũng ở đây?"
"Chử tiên sinh, thật trùng hợp." Thẩm Dã cũng hơi bất ngờ.
Diệp Khuynh: "Nha, hai người quen biết à, vậy quả thật trùng hợp."
Quý Chu Chu trong nháy mắt trừng to hai mắt, sao Thẩm Dã cũng tới đây, anh ta theo dõi cô? Không đúng, hôm qua rất khuya bọn họ mới đến, mà Thẩm Dã trong lúc bọn họ ăn cơm trưa đã rời khỏi khách sạn, theo lý phải tới sớm hơn bọn họ mới đúng.
Cho nên vẫn là mối quan hệ giữa nam nữ chính chặt không đứt mà còn rối loạn? Quý Chu Chu bất đắc dĩ thật sâu, nhấn mở camera trước của di động, trong nháy mắt không rảnh lo bất đắc dĩ. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Chỗ bị cắn trên mặt mình hôm qua vốn là dấu ấn màu trắng, bây giờ dấu vết màu đỏ chói lọi xếp thành hai hàng.
Hai dấu ấn màu đỏ ngược lại không sao, chỉ là cái độ dày này, cái chiều dài này, nhìn thế nào cũng là dấu răng, căn bản không thể dùng những thứ khác giải thích cho qua. Vừa nghĩ đến bản thân dính hai dấu răng còn đối mặt với chú cả một buổi sáng, cô liền cảm thấy xấu hổ muốn chui xuống đất.
"Tôi... Tôi đi trước." Quý Chu Chu che mặt, cúi đầu muốn đi.
Cố Quyện Thư kéo cô lại: "Cháo của em còn chưa ăn xong."
Quý Chu Chu trừng mắt liếc anh một cái, nhưng Cố Quyện Thư cũng không buông cô ra, sau một lúc lâu chầm chậm nói: "Không sao, nhìn không ra."
"Anh gạt quỷ à!" Quý Chu Chu lườm anh, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần, trong lòng càng thêm cuống cuồng.
Chú đứng lên cười ha ha: "Quyện Quyện, để Chu Chu trở về sửa soạn một chút, con gái đều cần mặt mũi, cẩn thận con bé không tốt với con đó."
"Không sai, nếu anh lại lôi kéo tôi không buông, tôi có thể không tốt với anh đó." Ỷ vào sự giúp đỡ của chú, lá gan của Quý Chu Chu khá lớn. Ai cũng không biết dấu răng của cô là do Cố Quyện Thư trả thù, cô cũng không muốn bị người ta xem như xiếc khỉ.
Cố Quyện Thư dừng một chút, cuối cùng vẫn là buông cô ra, chú tốt bụng chỉ cái cửa hông cho cô, Quý Chu Chu vội vàng nói cảm ơn rồi chạy đi. Cố Quyện Thư tiếp tục ăn sáng, biểu cảm không có dao động gì, nhưng người thân thiết của anh đều có thể nhìn ra, hiện tại tâm trạng của anh không tốt.
Chú khó hiểu, mặc dù đứa cháu trai này của ông ta nhìn lãnh đạm, nhưng đối với người quan trọng nhất của mình là quan tâm, vừa rồi lúc Chu Chu không phát hiện, nó đã nói một câu nhắc nhở, sao bây giờ lại không muốn Chu Chu về phòng?
Không đợi ông ta hỏi, người bên ngoài đều đã đi vào. Diệp Khuynh, Chử Trạm theo cách gọi của Cố Quyện Thư, gọi ông ta một tiếng chú, mà Thẩm Dã và Lý Nhu Nhu gọi ông ta là Lý tiên sinh. Ông ta kêu mọi người ngồi xuống, sau khi Thẩm Dã nhìn thấy Cố Quyện Thư dừng một chút: "Cố tiên sinh cũng ở đây?" Vậy có phải cô cũng ở đây không?
"Thật trùng hợp." Cố Quyện Thư nhàn nhạt mở miệng.
Động tác trên tay chú dừng lại một chút, như có điều suy tư gì nhìn bọn họ, chờ sau khi nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Dã nhịn không được dạo chơi khắp nơi, mà cô gái ở sau lưng cậu ta nhíu mày một chút, thì rốt cuộc đã hiểu xảy ra chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!