Cố Quyện Thư còn đắm chìm trong sự khiếp sợ khi mình bị đánh, nghe vậy ẩn ẩn liếc cô một cái, im lặng đi về hướng ngôi nhà.
Quý Chu Chu bĩu môi, chạy chậm đuổi theo: "Thật xin lỗi Cố tiên sinh, là tôi phản ứng quá khích, anh thật sự tức giận hả?"
Cố Quyện Thư không nói chuyện với cô, Quý Chu Chu lôi kéo góc áo của anh: "Cố tiên sinh, tôi..."
"Em làm sao?" Cố Quyện Thư nghiêng đầu liếc cô một cái.
Càng tới gần ngôi nhà ánh đèn càng sáng, lúc này Quý Chu Chu đã nhìn thấy rõ ràng một bên mặt của anh sưng lên, ngại ngùng cười một tiếng: "Tôi sai rồi, anh tha lỗi cho tôi đi, thật sự không phải tôi cố ý." Cô không nhìn thấy gì hết.
Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, lặng lẽ kéo góc áo từ trong tay cô ra.
Quý Chu Chu: "......" Đây là thật sự tức giận a.
Hai người còn chưa đi đến cổng lớn, bảo an canh cửa đã tiến tới đón tiếp, lúc chờ bọn họ vào phòng khách, chú của Cố Quyện Thư đã ở đó đợi.
"Quyện Quyện...... Mặt con làm sao vậy?" Chú hoảng sợ.
Quý Chu Chu cười nhạt nhẽo một tiếng, nhìn về phía vị chú giàu có vô nhân tính này, chỉ thấy ông ấy chừng 50 tuổi, vóc dáng không quá cao, dáng người hơi mập mạp, trên bụng có độ cung hình tròn, trên khóe mắt có mấy nếp nhăn khi cười lên trông rất hiền lành. Cũng không biết sau khi biết mình đánh cháu trai của ông ấy, còn có thể hiền lành nữa không.
"Không cẩn thận đụng trúng cây." Cố Quyện Thư lười biếng mở miệng.
Quý Chu Chu kinh ngạc, cô còn tưởng rằng vị này tức giận như vậy, nhất định sẽ khai cô ra. Cố Quyện Thư nhận ra ánh mắt cô, liếc cô một cái không để ý tới cô. Quý Chu Chu sờ sờ lỗ mũi, không dám nói tiếp nữa.
"Vậy con đây cũng không cẩn thận quá rồi. Chỗ ở của hai người bạn con chú đã sắp xếp xong." Ánh mắt của chú dừng ở trên người Quý Chu Chu, biết rõ còn hỏi: "Vị này là?"
Quý Chu Chu cười cười, chờ Cố Quyện Thư giới thiệu, kết quả đợi nửa ngày cũng không đợi được, cô ngại ngùng cười cười: "Chào chú, con tên Quý Chu Chu, là bạn....?" Một cái dấu chấm hỏi cuối cùng, là hỏi Cố Quyện Thư, vị này không cho mình tự xác định vị trí, nên cô cũng không dám tự mình làm chủ.
Cố Quyện Thư vô ngữ liếc cô một cái: "Bạn gái."
"Đúng vậy, bạn gái." Thấy anh rốt cuộc nói chuyện với mình, Quý Chu Chu thở phào nhẹ nhõm.
Đôi mắt của chú ở giữa bọn họ lưu chuyển một vòng, nở nụ cười ha ha: "Không tệ không tệ, Chu Chu rất xinh đẹp, vẫn là Quyện Quyện thật tinh mắt, thời gian không còn sớm, hai đứa về phòng nghỉ ngơi trước, sáng mai chúng ta lại trò chuyện tiếp."
Cố Quyện Thư gật đầu một cái, nhìn Quý Chu Chu một cái rồi đi theo chú về phòng, Chu Chu nhanh chóng đi theo phía sau bọn họ, nghe bọn họ nói một chút làm ăn mà mình không hiểu, yên lặng một câu cũng không nói.
Đợi đưa bọn họ đến cửa, chú dừng lại ở cửa: "Hôm nay chơi cả ngày cũng mệt lắm rồi chứ, ngủ sớm một chút, ngày mai dẫn hai đứa lên núi của chú đi dạo."
Cố Quyện Thư đáp ứng, dẫn Quý Chu Chu vào phòng.
Chờ sau khi trong phòng chỉ còn hai người, Quý Chu Chu thở phào nhẹ nhõm, ân cần chạy tới rót một lý cho Cố Quyện Thư: "Cố tiên sinh, uống nước."
Cố Quyện Thư tìm sách nguyên văn tiếng Đức xem, cũng không định tiếp nhận sự ân cần của cô. Quý Chu Chu bĩu môi, đi đến trước mặt anh ngồi xổm xuống, ngẩng mặt nhìn anh: "Anh định tức giận hoài sao? Chúng ta thật vất vả mới đi ra ngoài chơi."
Cố Quyện Thư vẫn không để ý tới ai đó. Quý Chu Chu thả ra âm thanh mềm nhũn, học cách gọi của chú, nói: "Quyện Quyện, anh cũng đừng tức giận, cầu xin anh mà."
Cố Quyện Thư dừng một lát, cuối cùng chịu ngước mắt nhìn cô: "Không được phép kêu tôi là Quyện Quyện."
"Hả?"
"Tôi sẽ xem em là chú."
Quý Chu Chu suy nghĩ diện mạo và vóc dáng của chú một chút, xin miễn thứ cho kẻ bất tài: "Không được nhé."
Cố Quyện Thư nhìn cô một cái, sự chú ý lại trở về cuốn sách. Quý Chu Chu rút cuốn sách từ trong tay anh ra, ủy khuất nhìn anh: "Anh có thể nói trước với tôi, anh sẽ tức giận tới khi nào không?"
Cố Quyện Thư trầm mặc, bởi vì anh cũng không tức giận. Tuy mặt rất đau, nhưng không thể không nói, là tự anh chuốc lấy. Nhưng nói như thế nào đây, lúc trước anh ở diễn đàn Mẫu Anh cũng từng xem bài viết phân tích về việc bạo hành gia đình. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Nếu như lần đầu tiên bị bạo hành gia đình, không áp dụng phương thức xử lý hợp lý, khiến cho đối phương nhận được sự dạy dỗ, vậy việc bạo hành gia đình tương lai sẽ không chỉ có một lần.
Anh nhớ rõ trên diễn đàn nhắc tới có vài loại phương thức xử lý, nhằm vào cái loại tái phạm này, phải lập tức chia tay để giảm tổn thương, còn giống loại không cẩn thận này, hơn nữa trước đó không có tiền án, thì phải dạy dỗ đầy đủ cho cô, nếu không cô sẽ sinh ra thói quen bạo hành gia đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!