Mặc dù cuối cùng không biết chuyện gì để đáng được khen thưởng, nhưng nếu Cố Quyện Thư đã nói như vậy, thì Quý Chu Chu còn có thể từ chối sao?
Vì thế hai người đem những trò chơi muốn chơi đều chơi một lần, chờ lúc từ công viên trò chơi đi ra, trời đã tối rồi. Hai người trở lại khách sạn, nhân viên công tác của khách sạn đã giúp bọn họ thu dọn đồ đạc xong, còn kêu tài xế và xe chờ, tùy thời đưa bọn họ rời đi.
Quý Chu Chu cảm khái một câu: "Có tiền thật tốt a."
"Không có tiền đồ."
Quý Chu Chu đã nghe quá nhiều lần đối với loại đánh giá này của Cố Quyện Thư, vì vậy liếc anh một cái: "Đợi sau này anh phá sản, sẽ biết có tiền là chuyện hạnh phúc cỡ nào."
"Sẽ không có ngày đó." Cố Quyện Thư chậm rãi liếc nhìn cô một cái.
Quý Chu Chu vỗ vỗ vai anh, chui vào ghế sau, chờ sau khi anh lên xe thì làm ra vẻ thần bí: "Không cần quá lơ là a, thanh niên."
Cô vốn dĩ muốn nhắc nhở thêm hai câu, nhưng nghĩ lại một chút, như vậy sẽ vi phạm, cô chỉ cần bảo vệ bản thân, thì hai câu cơ bản cũng không giúp.
Mặc kệ Cố Quyện Thư hay là Thẩm Dã, cô có thể bo bo giữ mình đã đủ, thật sự không cần thiết dính vào trong cuộc tranh đấu của bọn họ đâu, dù sao giúp Thẩm Dã sẽ bị Cố Quyện Thư giết, mà giúp Cố Quyện Thư, nói không chừng Thẩm Dã sau vài lần ở chỗ mình nhẫn nhịn cũng sẽ sinh hận, ngộ nhỡ cuối cùng anh ta vẫn thắng Cố Quyện Thư, rồi đối với mình nổi lên sát tâm, làm sao bây giờ.
Hai người đó trong nguyên văn, một người là tội phạm giết người không chút lưu tình, một người là đại tra nam vui giận bất thường, vô luận cô hướng về ai, đều có thể sẽ bị liên lụy.
Quý Chu Chu nhấp nhấp môi, tại ánh đèn đường bên ngoài sáng tắt nhìn Cố Quyện Thư một cái, cuối cùng ẩn ẩn buông tiếng thở dài. Đạo lý cô đều hiểu, nhưng thiên cân(*) trong lòng, đã sớm bắt đầu từ từ nghiêng rồi, dù sao cô quả thật không tưởng tượng ra, Cố Quyện Thư nghèo khổ vất vả có bộ dáng gì.
(*) Thiên cân: cái cân của cung Thiên Bình.
Ừm, khẳng định rất thảm.
Quý Chu Chu cân nhắc một chút, vừa định đề ra một cái giác ngộ cho anh, vừa nghiêng đầu qua đã nhìn thấy Cố Quyện Thư ngủ rồi. Người anh hơi khom khom, đầu hướng về phía trước một chút, bất cứ lúc nào có nguy cơ ngã xuống.
Quý Chu Chu đẩy đẩy vai anh, chờ sau khi anh mơ màng mở mắt ra, có lòng nhắc nhở: "Cố tiên sinh, anh ngồi đàng hoàng rồi ngủ tiếp, như vậy dễ ngã xuống."
Cố Quyện Thư trì độn chớp mắt một cái, đợi sau khi hiểu ra cô nói cái gì, trực tiếp gối đầu lên đùi cô, điều chỉnh tư thế thoải mái một cái rồi ngủ tiếp.
Khóe miệng Quý Chu Chu giật giật, nhưng vẫn coi như anh dẫn cô đi chơi cả một buổi trưa, nên không có lạnh lùng vô tình đẩy anh ra.
Cố Quyện Thư nói ngọn núi đó cách bờ biển không tính quá xa, sau khi Cố Quyện Thư ngủ một giấc tỉnh lại, xe đã từ từ lái vào cửa núi đi lên núi. Lối vào rất nhiều người vẫn đang trông coi, rõ ràng là muốn chờ Chử Trạm xuống, mà bên cạnh có an ninh huấn luyện, chắc là người của chú Cố Quyện Thư.
Cố Quyện Thư mắt buồn ngủ mơ màng ngồi dậy, liếc nhìn chỗ anh mới vừa gối đầu qua: "Sắp tới rồi."
"Ừ." Quý Chu Chu lên tiếng, ngáp một cái.
Cố Quyện Thư day day huyệt Thái Dương, nhìn cảnh sắc giữa núi ngoài cửa sổ, sau một lúc lâu đột nhiên mở miệng: "Hay là lên núi."
Khóe miệng Quý Chu Chu giật giật: "Đúng vậy, hay là lên núi." Sớm biết rằng núi và biển có thể cùng lúc đi được, lúc đó cô còn chọn cái rắm.
Hai người câu được câu không trò chuyện đôi câu, cuối cùng xe dừng ở ngoài bãi đổ xe cách ngôi nhà khoảng 1km, quảng đường còn lại cần phải tự mình đi lên.
Quý Chu Chu từ trong xe bước ra, ban đêm trên núi lạnh hơn ở bờ biển, mới vừa tiếp xúc không khí tươi mát, cô đã hắt xì một cái, giây tiếp theo trên người rơi xuống một cái áo khoác. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Cô ghé mắt nhìn sang, Cố Quyện Thư chỉ mặc một cái áo tay ngắn đứng bên cạnh cô, áo khoác trên người anh đã chuyển đến trên người mình.
"Cảm ơn Cố tiên sinh." Thật là hiếm thấy thời điểm không có cẩu bức a.
Cố Quyện Thư liếc cô một cái: "Cảm ơn xong, cũng không cần chửi thầm."
Quý Chu Chu cả kinh: "Ai? Khi nào? Anh nghe được cái gì rồi?" Người này chẳng lẽ lắp đặt máy theo dõi ở trong lòng mình à... Nói về thế giới ảo, chắc là có loại đồ vật thần kỳ này chứ.
Não Quý Chu Chu chuyển động một chút, phát hiện Cố Quyện Thư đã đi về hướng ngôi nhà, vội vàng đi theo, tài xế còn đang dừng xe, chỉ có hai người bọn họ cùng nhau đi trên đường giữa núi.
Hai bên đường đều là cây và lùm cây, cách mấy mét có đèn đường chiếu sáng, nhưng mà ánh sáng đèn đường không sáng lắm, hơn nữa ban đêm có sương mù bay, phía trước luôn tối đen mờ mịt, cây cối bên cạnh ngược lại giương nanh múa vuốt, dưới ánh đèn làm nổi bật lên, hơi dữ tợn.
Quý Chu Chu lặng lẽ khoác cánh tay Cố Quyện Thư, Cố Quyện Thư dừng một chút, khó hiểu nhìn về phía cô. Quý Chu Chu trấn định: "Ánh sáng không tốt, tôi dìu ngài, cẩn thận bị té."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!